+ Trả lời bài viết
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 10
  1. #1
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 1)
    Tháng Sáu 13, 2011 Truyện dài kỳ
    (Petrotimes) - "Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng" nói về cuộc chiến đấu chống các băng nhóm buôn bán, vận chuyển ma túy ở Lào - Thái Lan và Việt Nam do lực lượng công an ba nước phối hợp. Petrotimes xin giới thiệu với bạn đọc một phần cuộc chiến đấu đó cũng như lịch sử về khu Tam Giác Vàng và cuộc đời của trùm ma túy Khun Sa.
    Nguyễn Như Phong
    Từ trước đến nay, trùm ma túy Khun Sa hay còn được gọi bằng cái tên “Vua thuốc phiện”; “Hoàng đế không ngai”; “Hoàng tử chết” đã cai quản cả một vùng rộng lớn gần 150 ngàn cây số vuông ở khu vực 3 nước Lào – Thái Lan – Myanmar. Đây được gọi là khu Tam Giác Vàng và là nơi cung cấp ma túy lớn nhất thế giới trong khoảng thời gian hơn 40 năm từ 1952-1996. Rất nhiều vụ án buôn bán, vận chuyển trái phép chất ma túy được Công an Việt Nam phát hiện cũng đều xuất xứ từ khu vực Tam Giác Vàng này.Được sự giúp đỡ của Bộ An ninh Quốc gia Lào; Cơ quan Interpol Thái Lan; Cơ quan An ninh Việt Nam, phóng viên Nguyễn Như Phong đã có một chuyến đi vào khu vực Tam Giác Vàng và đã tới được khu dinh thự của Khun Sa, được nghiên cứu tài liệu về quá trình hình thành, phát triển của khu Tam Giác Vàng cũng như một số chuyên án lớn của Lực lượng Công an Việt Nam cùng với Bộ An ninh Quốc gia Lào; Cảnh sát Thái Lan khám phá. Từ thực tế đó, Nguyễn Như Phong đã viết “Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng”, nói về cuộc chiến đấu chống các băng nhóm buôn bán, vận chuyển ma túy ở Lào – Thái Lan và Việt Nam do lực lượng công an ba nước phối hợp.“Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng” đã được chuyển thể thành kịch bản phim truyện và được Công ty Truyền thông Lasta cùng Hãng phim Truyền hình Việt Nam đang thực hiện sản xuất.Báo Năng lượng Mới xin giới thiệu với bạn đọc một phần cuộc chiến đấu đó cũng như lịch sử về khu Tam Giác Vàng và cuộc đời của trùm ma túy Khun Sa.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Tác giả bên tượng sáp "Vua thuốc phiện" Khun Sa.

    Kỳ 1Trụ sở của Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy của Công an tỉnh M nằm ngay trong khuôn viên của công an tỉnh, nhưng lại ở phía sau tòa nhà chính. Đó là một dãy nhà cấp 4 được xây dựng từ rất lâu, cho nên nhìn đã thấy rõ sự xuống cấp.Trong một phòng nhỏ dành cho những cảnh sát làm nhiệm vụ trực chiến ngủ lại có ba dãy giường hai tầng, nhưng chỉ 4 giường có người ngủ.Chiếc đồng hồ báo thức để đầu giường lúc này chỉ 4 giờ sáng.Chuông báo thức réo vang chói tai, phá tan bầu không khí im lặng, tĩnh mịch. Thượng úy Trần Minh Hoàn, một trinh sát của phòng đang nằm ngủ vùng dậy rất nhanh, tưởng như anh đã thức giấc từ trước đó.Một chiến sĩ nằm giường bên, bịt tai, càu nhàu:- Giời ạ. Sao ông không cho bé tiếng đi chút ít… Đang mơ đi chơi với bồ.Hoàn cười nhẹ:- Ồ, xin lỗi nhé… Thôi, cậu mơ tiếp đi.Anh cảnh sát:- Hừ, cô ấy bỏ đi rồi. Mà sao hôm nay đi đâu sớm thế?Hoàn trả lời:- À, tớ phải đi với anh Minh có chút việc.Một chiến sĩ nằm giường bên cũng tỉnh giấc, nói ngay:- Đi thi hành án tử hình thằng Xổm Đi chứ gì? Khiếp lắm, tớ chứng kiến một lần mà mất ngủ mấy ngày.Hoàn vào toalét thay quân phục rất nhanh và nói:- Sếp ra lệnh thì phải đi, chứ ai muốn xem xử bắn. Thôi, các cậu ngủ tiếp đi, mà nhớ dậy đúng giờ đấy, kẻo cán bộ điều lệnh đi kiểm tra tóm được lại đem “bêu dương” dưới cờ thì ôi lắm.Nói xong, Hoàn đi luôn. Anh ra ngoài cổng công an tỉnh và thấy một chiếc xe U-oát cũ kỹ đã chờ sẵn.Hoàn lên xe, bảo anh lái xe đeo quân hàm Thiếu úy:- Tới đón anh Minh luôn. Em chạy nhanh lên, anh Minh là đúng giờ lắm đấy.- Còn sớm mà anh, giờ này thoáng đường, không lo tắc đâu – Anh lái xe nói với vẻ tự tin rồi cho xe chạy luôn.
    ***
    Trời mờ sáng. Căn nhà 3 tầng nằm sâu trong một ngõ nhỏ là nhà của Thượng tá Nguyễn Đức Minh, Trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy của Công an tỉnh M. Ngôi nhà tuy 3 tầng nhưng rất nhỏ. Chiều ngang chỉ hơn 3m, tầng ba lợp tôn và nhìn nhà cũng biết đó không phải là gia đình có kinh tế khá.Bỗng chuông điện thoại di động réo.Minh với tay cầm chiếc điện thoại. Liễu, vợ anh giật mình tỉnh dậy. Liễu hỏi mỉa mai:- Chưa sáng mà có em nào gọi sớm thế?Minh gõ nhẹ lên đầu vợ:- Anh cài báo thức mà em. Anh phải đi có việc đây.Vừa nói, Minh vừa vùng dậy. Liễu hỏi:- Mấy giờ rồi anh?Minh đáp:- 4giờ15.Liễu tỉnh ngủ hẳn và kéo tay Minh:- Anh lại đi xử bắn phải không?Minh hơi giật mình, anh lúng túng chống chế:- Đâu có, hôm nay anh phải đi huyện Hà Đông. Đi sớm để đến nơi kịp giờ họp.Liễu nhíu mày suy nghĩ, rồi chị nói quả quyết:- Anh đừng có nói dối em. Nếu anh phải đi công tác ở huyện Hà Đông thì anh đã đi từ chiều qua rồi… À mà này, từ ngày anh về làm Trưởng phòng PC17, em để ý, anh đã phải đi xử bắn 6 lần… Em nhớ lần nào anh dậy từ 4 giờ sáng là y như rằng hôm đó tivi thông báo đã tử hình một tên.Minh chẳng trả lời, anh lặng lẽ đánh răng, rửa mặt rồi mặc quân phục.Liễu giúp chồng mặc quần áo. Đó là một người phụ nữ nom dịu dàng, chất phác, tuy không có nét đẹp rực rỡ nhưng bù lại là có nét đằm thắm ở tuổi ngoài 40.Chị nói như giận dỗi:- Mà tại sao lần nào xử bắn, anh cũng phải đi chứng kiến thế?Minh cười trừ:- Em đoán giỏi lắm. Hôm nay lại bắn một đứa buôn hai mươi cân hêrôin. Thì đối tượng thuộc phạm vi điều tra của anh, nên khi thi hành án anh phải chứng kiến.Liễu hỏi:- Sao anh không giao cho các phó phòng đi thay?Minh nói:- Cũng tính thế, nhưng chú Sơn, vợ vừa đẻ mấy ngày, nên ngại, cậu Lâm thì mới ốm dậy; còn anh Bình, anh ấy lớn tuổi… Cũng không nên.Liễu cầm tay chồng:- Anh cứ chứng kiến cảnh chết chóc ấy làm gì? Mà anh làm nghề điều tra cũng nên nới tay, làm phúc cho tội phạm thì cũng coi như để đức cho con cháu. Cứu mạng người phúc đẳng hà sa…Nghe vợ nói, Minh định phản đối, nhưng rồi anh cười xòa:- Anh có quyền gì mà nới tay, làm phúc cho tội phạm. Án tại hồ sơ. Chúng phạm tội đến đâu, pháp luật xử lý đến đó… Tất nhiên, nếu chúng khai báo thành khẩn hoặc có những tình tiết giảm nhẹ được thì tòa nào mà chả xem xét khoan hồng. Còn việc thi hành án, thật ra, anh không đến cũng được, nhưng vì vụ án này do bên anh điều tra trước kia cho nên mình phải có mặt. Biết đâu, trước giờ chết, nó lại khai ra điều gì mới thì sao. Mà nắm hồ sơ chắc thì chỉ có người trực tiếp điều tra thôi. Thôi anh đi nhé.Minh mở cửa đi ra, nhưng rồi anh quay lại nói:- À, hôm nay em đừng cho con ăn mỳ tôm buổi sáng nữa nhé. Anh thấy nó ăn hai bữa rồi. Con bé đang học ôn thi, phải cho nó ăn uống đủ chất. Anh mới đọc báo, thấy ăn mỳ tôm nhiều dễ ung thư lắm đấy.Liễu thở dài:- Em biết rồi, nhưng… nhưng sao tháng này, anh chưa có lương à?Minh giật mình, lúng túng, rồi anh nói thật:- Em à, anh lấy lương từ hôm kia, bị trừ mất hai triệu tiền công tác anh vay hôm đi bắt bọn buôn ma túy ở Nghệ An. Còn lại, anh đưa cho cậu Tâm, Đội trưởng Đội Tổng hợp… Bà mẹ cậu ấy bị ung thư, nhà khó khăn quá. Phải vận động anh em trong đơn vị quyên góp, giúp đỡ.Liễu nói với giọng buồn buồn:- Công ty em cũng mới thông báo giảm lương 20% từ tháng tới. Kiểu này chắc sắp chết đói mất.Minh lại gõ nhẹ lên đầu vợ:- Yên tâm đi em. Hết năm nay, anh xin về hưu sớm, sang làm Phó tổng giám đốc Công ty Vệ sĩ Đại Tín, chỗ anh Hoàng ấy. Sang đó, lương tháng gần hai chục triệu, tha hồ tiêu.Liễu bĩu môi:- Chờ đến tết “Công gô”…! Mà em cũng chả tin mấy cái công ty tư nhân ấy.Chị ra mở cổng cho chồng. Không thấy anh dắt xe, chị nhìn theo có vẻ thắc mắc, Minh hiểu ý nói:- Có xe chờ ngoài đường rồi.
    ***
    Trên xe ôtô chạy đến đón Minh, anh Thiếu úy lái xe tên là Quân hỏi Hoàn:- Anh Hoàn à, em nghe các anh nói, ở phòng này, anh là người đẹp trai nhất, tài hoa nhất, chắc nhiều em mê lắm?Hoàn cười:- Ai bảo cậu như thế? Mà sao lại bảo tôi tài hoa?Lái xe Quân nói:- Em thấy rồi. Anh chơi đàn ghi ta điệu nghệ, đá bóng cừ, hát karaoke giọng hay hơn Lam Trường… Các chị ở đội Tổng hợp còn bảo, cô nào lấy được anh thì hay nhưng cũng là mang họa, vì anh đào hoa như thế, cứ lo giữ chồng cũng đủ chết rồi.Hoàn cười phá lên:- Thế mà cho đến giờ, tớ vẫn chưa có người yêu đấy.Quân nói:- Anh giấu thế nào được tụi em. Người yêu anh là cô gái Lào bên Trường Nhân văn… Nhưng lâu rồi, em không thấy chị ấy đến cơ quan đón anh.Hoàn cười buồn:- Chị ấy về Lào rồi. Ông già bắt phải về… Cũng phải thôi. Nhà con một mà.Xe vừa đến đầu ngõ thì hai người đã nhìn thấy Minh đi tới. Hoàn chìa đồng hồ cho Quân xem rồi nói:- Cậu thấy chưa? Anh Minh không bao giờ sai hẹn dù chỉ nửa phút.
    ***
    Minh đi bộ ra đến đầu ngõ. Một cô gái bán xôi nhận ra Minh, đon đả:- Bác Minh, mua mở hàng cho cháu gói xôi đi. Hôm nào có bác mở hàng, cháu bán may lắm.Minh đã nhìn thấy chiếc xe Zeep nhưng anh vẫn cố nán lại và nói với cô bán xôi:- Cháu cho bác hai suất xôi lạc mười ngàn và một suất năm ngàn.Cô bán xôi đơm xôi bỏ vào ba chiếc hộp xốp rồi lễ phép đưa cho Minh.Minh trả tiền rồi ra xe.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Mảnh đất nằm giữa sông Mekong thuộc phạm vi 3 nước Lào - Thái - Myanmar được gọi là Tam Giác Vàng.

    Hoàn nhảy xuống xe và chào:- Em chào thủ trưởng.Minh chào lại và nói:- Chào anh bạn. Đúng giờ quá nhỉ. Napoléon có nói rằng, tính đúng giờ là tính lịch sự nhất của các bậc đế vương.Anh lái xe lễ phép:- Cháu chào chú!Minh đáp:- Chào cháu.Thượng tá Minh vui vẻ:- Thanh niên đang tuổi ăn, tuổi ngủ phải dậy sớm thế này, có ngại không?Lái xe Quân đáp:- Dạ, không ạ. Từ nhỏ cháu quen dậy sớm. Ông nội cháu bảo rằng: “Giàu đâu đến kẻ ngủ trưa. Có đâu đến kẻ say sưa tối ngày”, cho nên khi chúng cháu còn bé, ông nội cháu bắt dậy sớm lắm.Minh gật đầu:- Đúng quá! Thôi ta đi.Anh lên xe rồi đưa hai hộp xôi lớn cho Hoàn và lái xe Quân:- Này, tranh thủ ăn đi Hoàn. Còn cậu cứ tập trung lái xe nhé. Lát nữa ăn sau.Hoàn nói:- Cảm ơn anh ạ.Rồi Hoàn nhìn sang, thấy hộp xôi của Thượng tá Minh ít quá, anh thắc mắc:- Sao thủ trưởng ăn ít thế?Thượng tá Minh nói:- Thế thôi, người có tuổi, không ăn được nhiều và cũng không nên ăn nhiều.Quân vui miệng:- Lần này là lần thứ 6 cháu lái xe đưa chú đi xử bắn rồi đấy. Mà mới có hai năm thôi đấy.Minh ngạc nhiên hỏi:- Sao cậu nhớ kỹ vậy?Quân cười ngượng nghịu:- Lần nào đưa chú đi, cháu về có ghi lại mà.Thấy anh lái xe hay hay, Thượng tá Minh hỏi:- Cậu có thích làm điều tra không? Điều tra tội phạm về ma túy chẳng hạn.Quân im lặng suy nghĩ rồi nói thẳng thắn:- Thưa chú, không ạ.Thượng tá Minh ngạc nhiên:- Sao vậy? Sợ gian khổ à?Quân lúng túng:- Dạ không chú ạ, nhưng… nhưng…?Quân bỏ dở câu nói.Minh gặng:- Cứ nói thật xem nào?Quân ngần ngừ rồi nói thật lòng:- Thưa chú, cháu thấy rồi. Làm công an, dù là lái xe, hay làm điều tra thì vẫn nghèo lắm. Mà đã nghèo thì lại đi với hèn… mà đã hèn thì lại dễ làm bậy. Mà đã làm bậy thì thế nào cũng có ngày vào tù.Minh bật cười:- Cậu triết lý hay quá… Nhưng chả lẽ ai nghèo cũng hèn à? Cậu thấy ở công an tỉnh này, có nhiều cán bộ, chiến sĩ nghèo đấy chứ. Nhưng có ai hèn đâu?Quân nói chắc chắn:- Dạ, cháu biết nhiều người rất hèn, cho nên họ phải làm bậy, phải nhận hối lộ, năm vừa rồi, công an tỉnh đã phải kỷ luật mấy người rồi còn gì.Thượng tá Minh gật đầu:- Cậu nói thế thì quá đúng rồi. Nhưng đó chỉ là một số rất ít, rất ít, cực kỳ ít trong công an tỉnh mình và trong cả lực lượng công an. Công an tỉnh mình gần 3.000 quân, nhưng chỉ có chưa đến chục người bị kỷ luật, thế là quá ít.Vui chuyện, Thượng tá Minh lại hỏi sang Hoàn:- Còn cậu, có định theo nghiệp điều tra không?Hoàn nói thẳng thắn:- Báo cáo thủ trưởng, sau này thế nào thì em chưa biết, nhưng bây giờ thì em rất thích nghề điều tra.Thượng tá Minh:- Hoan hô lời nói trung thực. Nói thật nhé, từ ngày cậu mới về phòng, tôi đã nhận thấy cậu rất có năng khiếu làm trinh sát đấy.Chợt Thượng tá Minh hỏi Hoàn:- Này, trong vụ án thằng Xổm Đi, cậu tham gia hỏi cung từ ngày đầu đúng không?Hoàn hơi ngạc nhiên:- Vâng ạ! Em tưởng việc này, thủ trưởng biết rõ.Thượng tá Minh trầm ngâm:- Tôi đọc kỹ nhiều bản cung của hắn và tôi thấy hơi lạ rằng hắn nhận tội rất thành khẩn, nhưng lại chỉ nhận tất cả mọi việc về mình…Hoàn nói:- Vâng, nhưng hắn cũng có khai về một số tên khác, trong đó có ba tên quan trọng thì đã trốn sang Trung Quốc, ta không bắt được, và cho đến giờ, cũng chưa thấy thông tin gì của phía Công an Trung Quốc.Hoàn hỏi:- Sao bỗng dưng thủ trưởng lại quan tâm đến hắn?Thượng tá Minh trầm ngâm:- Tự dưng tôi thấy lo sợ một điều gì đó.
    (Còn tiếp)N.N.P

    Lần sửa cuối bởi lunchu_m; 17-08-2011 lúc 09:43 PM
    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  2. #2
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 2)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 2)
    Tháng Sáu 15, 2011Truyện dài kỳ
    (Petrotimes) - Giới buôn bán ma túy và giang hồ ở Việt Nam và Lào đặt cho Hoàng Chiến biệt danh là “lão Phật gia”, bởi lẽ ông ta có tiếng là rộng rãi và hay giúp đỡ mọi người.
    Nguyễn Như Phong
    Kỳ 2Tại tỉnh Bò Kẹo của Lào. Bò Kẹo là một tỉnh ở Tây Bắc Lào và là tỉnh duy nhất tiếp giáp với vùng Tam Giác Vàng. Tỉnh Bò Kẹo mới được thành lập từ năm 1983 trên cơ sở địa lý lấy 2 huyện của Luông Nậm Thà và hai huyện của U Đom Say. Bò Kẹo – tiếng Lào có nghĩa mỏ đá quý. Trước năm 1975, khu vực này có nhiều đá quý nổi tiếng, nhưng do khai thác vô tổ chức nên nguồn đá bây giờ không còn đáng là bao. Tỉnh Bò Kẹo có diện tích nhỏ nhất Lào, chỉ hơn 7.000km2 (gấp 2 lần thành phố Viêng Chăn) và số dân chưa đầy 15 vạn. Tỉnh có 35km giáp biên với Thái Lan – mà đường biên là con sông Mê Kông, giáp với tỉnh Xiêng Tùng của Myanmar 98km. Trước giải phóng năm 1975, đây là khu vực trồng khá nhiều thuốc phiện và được nhóm của Khun Sa mua lại, chế biến rồi “xuất khẩu” sang Mỹ. Từ năm 1985, bằng nhiều biện pháp quyết liệt, Chính phủ Lào đã cơ bản xóa được diện tích trồng thuốc phiện ở tỉnh vào năm 2006. Do vị trí địa lý đặc biệt như vậy, nên tỉnh Bò Kẹo từ lâu đã trở thành trung tâm cho bọn buôn lậu ma túy lợi dụng làm “kho” tàng trữ ma túy và từ đây tỏa đi các nơi. Chính vì là nơi nóng bỏng như vậy cho nên từ năm 2005 đến nay, lãnh đạo Bộ An ninh Lào đã tăng cường cho Công an tỉnh thêm 50 cán bộ, chiến sĩ chuyên trách chống ma túy.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Một ngôi chùa ở Thái Lan.

    Nằm gần ở ngoài rìa thị xã và ven bờ sông Mê Kông có một căn nhà khá đẹp được xây theo kiểu Việt Nam nhưng lại mang phong cách Lào – đó là nhà của Hoàng Chiến.Hoàng Chiến quê ở Điện Biên, nguyên là bộ đội tình nguyện Việt Nam sang chiến đấu chiến trường các tỉnh Bắc Lào từ năm 1970. Trong một trận đánh ở Phong Sa Lỳ, Chiến bị thương nặng và lạc đơn vị. Được bà con Lào cứu sống, trong thời gian chữa thương, một cô gái Lào tên là Xao Nọi đã đem lòng yêu thương Chiến. Rồi họ thành vợ, thành chồng và có hai người con. Nhưng rồi trong một lần đi rừng, Xao Nọi bị rắn cắn chết và hơn bốn năm sau, thì Chiến lấy một cô gái Việt kiều. Sau này, Chiến không trở về Việt Nam mà chuyển xuống tỉnh Bò Kẹo sinh sống. Chiến trở thành ông chủ xây dựng, buôn gỗ và nổi tiếng là một nhà hảo tâm, rất tích cực tham gia vào các hoạt động từ thiện, xã hội của địa phương. Chiến cũng nhiều lần về Điện Biên và đầu tư ở đây một xí nghiệp sản xuất đồ gỗ. Nhưng đằng sau cái vỏ bọc là một doanh nhân, Chiến còn cầm đầu một đường dây buôn bán, vận chuyển ma túy từ vùng Tam Giác Vàng về Việt Nam rồi đi nước thứ ba qua ngả đường Điện Biên – Sơn La và một số tỉnh miền Trung… Giới buôn bán ma túy và giang hồ ở Việt Nam và Lào đặt cho Hoàng Chiến biệt danh là “lão Phật gia”, bởi lẽ ông ta có tiếng là rộng rãi và hay giúp đỡ mọi người.Hoàng Chiến đang nằm trên giường nhưng rõ ràng là không ngủ, vì thế, vừa nghe tiếng chuông đồng hồ quả lắc báo 4 giờ 30 phút là Chiến vùng dậy ngay. Đó là một người đàn ông khoảng gần 60 tuổi, có vóc người đậm, rắn chắc. Gương mặt đầy đặn nom có vẻ phong trần. Điểm đặc biệt duy nhất của Chiến là ánh mắt. Ánh mắt ông ta rất lạ. Thoắt hiền từ đôn hậu, thoắt lóe lên những tia sáng hiểm ác.Chiến đi đánh răng rửa mặt rồi mặc bộ quần áo theo kiểu các cán bộ Lào hay dùng, rồi Chiến đi ra sân đứng chờ. Một gã bảo vệ là người Myanmar có tên là Thu Xi từ trong một gian nhà phía cuối vườn chạy ra rồi vội vàng mở cửa chiếc xe Land Cruiser và Thu Xi nói với ông Chiến bằng tiếng Lào:- Thưa “lão Phật gia”, mọi việc đã chuẩn bị xong.Hoàng Chiến – người được mệnh danh là “lão Phật gia” hỏi lại, cũng bằng tiếng Lào:- Ai ở ngoài sông?Thu Xi đáp:- Thưa ông, có Thạt Xỉ ạ.Hoàng Chiến không nói thêm câu nào mà lặng lẽ lên xe. Thu Xi đóng cửa lại rồi lái xe đi.
    ***
    Đường phố ở thị xã Bò Kẹo giờ này vắng tanh, vắng ngắt. Chiếc xe chạy chầm chậm dọc theo bờ sôâng Mê Kông đi lên phía thượng nguồn và dừng lại ở một bến vắng. Dưới bến chỉ có một con thuyền chở khách khá đẹp. Thu Xi mở cửa xe cho Chiến xuống rồi đỡ Chiến xuống thuyền. Một người đang đứng ở mũi thuyền vội vàng chạy xuống và đứng giữ tấm ván cho Chiến lên thuyền.Đó là Thạt Xỉ, cũng là một người Myanmar làm vệ sĩ cho Chiến.Khi Chiến vừa bước chân vào khoang thuyền thì có một người từ trong buồng chui ra và gập người xuống chào. Đó là Thoong Lao, một người Lào.Thoong Lao là chủ của một đội thuyền vận tải. Từ nhiều năm nay, Thoong Lao tham gia vận chuyển ma túy từ trên nhánh ngã ba sông Mê Kông ở khu vực Tam Giác Vàng về dưới xuôi cho Hoàng Chiến. Con thuyền mà hôm nay Hoàng Chiến mượn của Thoong Lao là con thuyền lớn nhất.Chiến lên thuyền và ngồi lặng lẽ. Trong lúc đó, Thu Xi và Thạt Xỉ mang một bức ảnh của Xổm Đi cười rất tươi ra đặt trên một cái bàn trong khoang giữa của thuyền. Rồi Thu Xi bày ra bàn một nải chuối xanh, bát hương, một con gà đã luộc sẵn và mấy thứ đồ lễ khác…Thoong Lao lặng lẽ quan sát và khi thấy bức ảnh của Xổm Đi thì anh ta giật bắn người. Thoong Lao đến gần Thu Xi lúc ấy đã ra đứng ở mũi thuyền canh gác. Họ nói với nhau bằng tiếng Lào:Thoong Lao:- Thằng Xổm Đi chết rồi hay sao mà làm lễ cho nó thế?Thu Xi nói thầm thì:- Nghe “lão Phật gia” nói thì sáng nay nó bị xử tử.Thoong Lao giật mình :- Sao “lão Phật gia” biết?- Không có cái gì xảy ra ở Việt Nam mà “lão Phật gia” không biết. Mà thôi, mày đừng hỏi.Chiến đang ngồi im lặng chợt như nhớ ra điều gì, ông ta giơ tay ra hiệu cho Thạt Xỉ vào và nói thầm thì vào tai Thạt Xỉ. Nghe xong, Thạt Xỉ cúi gập người xuống vâng lời rồi chạy ra nói với Thoong Lao:- “Lão Phật gia” bảo mày đi đâu đó, khoảng 7giờ sáng thì quay về đây.Là người quá hiểu những việc làm bất thường và bí mật của Hoàng Chiến nên Thoong Lao hiểu ngay rằng, họ không muốn có mặt của mình tại đây. Thoong Lao nói:- Tốt quá. Tao đi về đây. Đến trưa tao ra.Nói xong, Thoong Lao vào khoang thuyền, chào Hoàng Chiến rồi lên bờ, lấy một chiếc xe máy ở căn nhà gần đó phóng đi luôn.Đi được một đoạn, Thoong Lao dừng lại, lấy máy điện thoại di động ra gọi cho ai đó.
    ***
    Trong lúc đó, tại nhà của Quang. Một đệ tử thân cận bậc nhất của Chiến, cũng ở tại thị xã Bò Kẹo. Đó là một khu nhà gồm nhiều căn nằm trong khuôn viên rộng đến 2 hécta.Trong một căn nhà phía cuối khu vườn có ba phòng ngủ. Tại phòng đầu hồi, có hai người đang ngủ rất say. Đó là Bảy và Bội.Bội đang ngủ rất say và mơ thấy điều gì đó khoái chí nên thi thoảng lại cười thành tiếng.Còn Bảy thì ngáy hộc lên từng hồi.Tùng và một tay bảo vệ khác tên là Quý mặc quần áo xong. Tùng nhét vào trong người khẩu súng ngắn K59. Quý cũng nhét một khẩu K54 vào thắt lưng. Cả hai đi ra ngoài sân rồi Tùng ra hiệu cho Quý vào gõ cửa một căn phòng trong cùng dãy.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Bãi chứa xe ôtô buôn bán ma túy bị Công an Lào thu giữ.

    Trong phòng, Bảy và Bội vẫn đang ngủ say không biết gì.Quý gõ cửa. Bảy tỉnh giấc hỏi:- Ai đấy?Quý nói:- Dậy chúng mày ơi.Bảy ra mở cửa và hỏi:- Có việc gì mà gọi sớm thế?Quý nói:- Sếp Chiến gọi đi có việc.Bảy càu nhàu :- Việc gì mà đi sớm thế?Rồi Bảy gọi Bội:- Dậy mày ơi. Sếp Chiến gọi.Người tên là Bội đang nằm vội vàng vùng dậy và cùng với Bảy vào toilet. Với tác phong khẩn trương, cả hai mặc quần áo rất nhanh rồi chạy ra. Tùng hất hàm ra lệnh:- Lên xe mau lên. Thế hôm qua ông Quang không nói gì với chúng mày à?Bảy nói:- Không, chả thấy ai nói gì? Đi đâu đấy anh Tùng?Tùng lắc đầu:- Tao cũng chả biết, chỉ thấy lệnh ông Chiến là đi lên bến tàu số hai thôi.Cả bọn lên một chiếc xe Toyota Parado do Quý cầm lái chạy ra bến tàu.Ngồi trên xe, Tùng quay đầu lại hỏi Bội:- Này Bội, bao lâu rồi mày chưa về nhà?Bội nói với giọng buồn buồn:- Từ ngày thằng Xổm Đi bị bắt, có dám bén mảng về quê nữa đâu? Hôm nọ nhận được tin thằng cu lớn bị sốt xuất huyết suýt chết, thương quá mà chẳng biết làm thế nào.Tùng nói vẻ thông cảm:- Thôi, chờ ít bữa nữa, mọi việc nó lắng đi thì về. Mà bao nhiêu lần tao bảo mày đưa vợ con sang đây lập nghiệp. Đâu có tiền, nơi đó là quê hương.Rồi Tùng nói thủng thẳng:- Bội này, hay là mày lấy quách một con vợ rồi sinh cơ lập nghiệp ở đây đi. Tao thấy con bé My bán vải ngoài chợ có vẻ thích mày lắm.Bội cười ngượng ngịu:-Thân mình chả lo được, lại còn lấy thêm vợ, có mà chết.Tùng hỏi:- Tao nghe nói, có lần mày xin ông Chiến và anh Quang nghỉ phải không?Bội đáp:- Vâng, từ sau vụ thằng Xổm Đi, em sợ quá… Em có xin, nhưng ông Chiến bảo cứ từ từ. Ở đây đang thiếu người quá.Tùng nói vẻ lạnh lùng:- Trong vụ thằng Xổm Đi, mày thoát được kể cũng là cao số đấy. Khối người thắc mắc, thậm chí lại còn nghi mày là chân gỗ của Công an Việt Nam.Bội sợ hãi:- Em xin thề có bóng đèn, nếu em là người của Công an Việt Nam, em chết không thấy con em. Em đã kể lại tỉ mỉ vụ ấy cho ông Chiến nghe rồi mà.Tùng cười nham hiểm:- Ấy là tao nói thế, chứ việc đâu còn có đó. Thằng Xổm Đi chắc gì đã bị bắn. Tao nghe nói là bên Chính phủ Lào đã xin ân xá, chắc Việt Nam giảm xuống chung thân, rồi giam vài năm là cho về thôi… Khi ấy, thế nào nó chả nói vì sao bị bắt.Bội nói:- Nếu được thế thì may quá. Nó thoát chết, thì em cũng được rửa oan. Nói thật với anh, có thằng Bảy chứng kiến, lúc ấy, em đi tìm gái, chứ nếu em ở nhà thì cũng bị bắt rồi. Sau này, chả hiểu thông tin đến tai “ lão Phật gia” thế nào mà “lão Phật gia” nghi em. Nhiều lúc, ông ấy nhìn em như nhìn một thằng phản bội. Thế rồi lương của em, “lão Phật gia” cũng giữ…Bảy thở dài:- “Lão Phật gia” vốn tính hay nghi ngờ lắm. Nhưng theo tao, mày cũng nên lúc nào có lời với “lão Phật gia”. Tao cũng đã có lần phải quỳ lạy xin “lão Phật gia” rồi đấy.Xe chạy đến bến tàu. Tùng đi trước, rồi Bội và Bảy đi sau, còn Quý đi sau cùng và tay cầm lăm lăm khẩu AK.Bội và Bảy có vẻ hoảng sợ khi thấy như vậy.Cả bọn lên thuyền và Bảy, Bội mặt xám ngoét khi thấy bàn thờ của Xổm Đi đặt giữa khoang thuyền.Chiến vẫn ngồi như thiền trước bàn thờ Xổm Đi và cũng không thèm quay đầu lại nhìn mấy đứa mới vào.Bội chào lý nhí:- Chào “lão Phật gia” ạ!Bảy cũng chào:- Cháu chào chú ạ.Chiến vẫn ngồi lặng im và chìa tay hờ hững đón ly rượu do Thu Xi cung kính đưa tới. Ông ta cầm ly rượu đưa lên miệng nhưng chỉ khẽ nhắp, rồi vẫn cầm ly rượu trên tay và nhìn như hút vào tấm ảnh Xổm Đi. Thi thoảng, Chiến lại liếc nhìn chiếc điện thoại di dộng để bên cạnh, như đang ngóng chờ tin.
    ***
    Tại Viêng Chăn.Trong một ngôi biệt thự kiểu Pháp.Ông Bun Phênh ngồi ở ngoài sân trong khi trời vẫn tối mù mịt. Tay ông cầm chiếc điện thoại di động và nét mặt thẫn thờ, buồn thê thảm.Người bảo vệ căn nhà đến gần và hỏi:- Thưa ông, trời vẫn còn sương lạnh. Ông đừng ra tập sớm.Ông Bun Phênh lặng lẽ gật đầu rồi đứng dậy đi vào phòng khách và lại ngồi thừ ra.Trong đầu ông hiện lên hình ảnh một Xổm Đi hiền lành và có nụ cười tươi rói, lương thiện.Ông đứng dậy ra mở đài. Lúc này, chương trình của Đài Phát thanh Lào vẫn đang ca nhạc. Do vô tình, ông mở nhạc hơi to. Tiếng hát của cô ca sĩ nào đó hoàn toàn chẳng hợp với tâm trạng của ông. Ông nhăn mặt, tắt đài.Nhưng tiếng đài cũng đủ làm cho Cay Xỉ, con gái ông đang ngủ ở phòng trên tỉnh giấc. Cô giật mình và liếc nhìn đồng hồ mới thấy hơn 4 giờ. Cô tự hỏi: “Sao hôm nay bố dậy sớm thế? Chắc có chuyện gì nên bố mới không ngủ được”. Cô suy nghĩ một chút rồi lại vùi đầu định ngủ tiếp. Nhưng rồi cô không thể ngủ được nữa. Cô vùng dậy, quấn một tấm khăn lớn lên người cho đỡ lạnh rồi xuống nhà.Ông Bun Phênh lặng lẽ hút thuốc và nét mặt vẫn u buồn. Thấy con gái xuống, ông chỉ hơi liếc mắt nhìn rồi lại chìm đắm trong suy tư.Cay Xỉ tới ngồi cạnh bố. Cô nhẹ nhàng gỡ điếu thuốc lá trong tay ông và nói nũng nịu:- Bố, sao lại hút thuốc. Bố đã hứa với con là không hút thuốc kia mà? Bố có chuyện gì mà phải suy nghĩ đến không ngủ được thế?Ông Bun Phênh nói thẫn thờ:- Sáng nay, thằng Xổm Đi bị Công an Việt Nam xử bắn rồi.Cay Xỉ nghe thấy thế thì kinh ngạc hiện ra mặt. Cô hỏi lắp bắp:- Sao… sao bố biết?Ông Bun Phênh:- Chúng nó đang làm lễ cầu hồn cho Xổm Đi ở trên Bò Kẹo. Người của bố vừa gọi về cho biết. Tội nghiệp thằng bé. Giá ngày xưa, nó đừng bỏ làm ở đây thì đâu đến nỗi thế này.
    (Còn tiếp)N.N.P

    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  3. #3
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 3)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 3)
    Tháng Sáu 18, 2011 Truyện dài kỳ
    (Petrotimes) - Các thủ tục pháp lý đã xong, Xổm Đi được dẫn vào căn phòng nhỏ bên cạnh ăn bữa ăn cuối cùng. Trên bàn có một bát phở, giống như bát phở lúc nãy các cảnh sát bảo vệ ăn, một ly cà phê, một bao thuốc lá Vinataba…
    Nguyễn Như Phong
    ***
    Tại phòng họp của Đội Cảnh sát bảo vệ thuộc Trại tạm giam số 1.Đội hành quyết gồm 7 người mặc trang phục cảnh sát cơ động và một Đại úy Đội trưởng Đội Hành quyết có biển hiệu mang tên Vũ Đức Hà cùng một số cảnh sát bảo vệ đang ngồi tán ngẫu.Trong số này có một người đã lớn tuổi mang quân hàm Trung tá tên là Trần Văn Quốc đang kiểm tra lại chiếc băng bịt mặt tử tù.Ông cầm chiếc băng giơ lên. Chiếc băng dài chừng 60cm, màu tím than, đủ để quấn hai vòng quanh đầu tử tù và có bốn sợi dây để buộc. Ông xem xét chiếc băng rất cẩn thận như thể xem nó còn đủ chắc chắn không.Một cảnh sát cơ động đeo quân hàm Trung sĩ hỏi:- Bác Quốc ơi, chiếc băng này đã bịt mắt bao nhiêu đứa rồi?- Chắc chắn đến chục đứa – Ông Quốc trả lời ngay với giọng dửng dưng.Đại úy Vũ Đức Hà hỏi:- Chú Quốc ơi, cháu nghe nói là chú đã hai chục năm được giao việc trói và bịt mắt tử tù rồi, có đúng không chú?Trung tá Quốc vẫn nhìn tấm băng và đáp:- Chính xác là hai mươi năm, sáu tháng và mười ngày.Đại úy Hà hỏi tiếp:- Vậy chú có nhớ là đã tham gia bắn bao nhiêu tên rồi không?Trung tá Quốc:- Nhớ chứ, sáu mươi mốt tên và đứa hôm nay là sáu hai.Các chiến sĩ cảnh sát cơ động nhìn nhau, có vẻ sợ hãi. Như để thỏa trí tò mò, Đại úy Hà lại hỏi:- Có bao nhiêu phụ nữ hả chú?Trung tá Quốc vẫn ngắm nghía chiếc băng, nói như không:- Bốn đứa. Hai đứa buôn ma túy, một đứa giết chồng, một đứa giết người tình, cướp của.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Khu nhà của vua thuốc phiện Khun Sa (hoàn toàn khác với sự tưởng tượng của nhiều nhà báo).

    Vừa lúc đó, ba nữ nhân viên phục vụ mang phở vào cho mọi người ăn. Nhìn tô phở bò đầy đặn, một cảnh sát cơ động hỏi:- Phở này mua ngoài quán à?Cô nhân viên phục vụ là phạm nhân tự giác nói:- Thưa cán bộ, phở này là chúng cháu nấu đấy ạ.Một cảnh sát tấm tắc:- Thảo nào, bát phở khá quá. Cảm ơn các cô nhé.Một nhân viên nữ đon đả:- Còn nhiều ạ, nếu cán bộ nào muốn ăn thêm cứ gọi.Khi mấy nhân viên đi ra, một cảnh sát nhìn theo nói:- Không biết đám này vào đây vì tội gì nhỉ?Một cảnh sát bảo vệ của trại giam nói tỉnh bơ:- Tất cả đều là những má mì có số ở tỉnh này đấy.Nghe nói thế, các cảnh sát nhìn vẻ ngạc nhiên và rồi họ bật cười.
    * * *
    Kim đồng hồ tại phòng trực ban chỉ 4 giờ 30 phút.Trong buồng giam phạm nhân bị án tử hình. Tử tù người Lào tên là Xổm Đi ngủ say sưa, chiếc chăn mỏng đắp ngang người. Hắn ngủ không biết trời đất gì hết. Hắn ngáy từng chập… và chẳng hiểu hắn mơ thấy gì mà có lúc lại cười lên thành tiếng.Một tốp cảnh sát bảo vệ do một đại úy chỉ huy đi xuống phòng giam tử tù. Tới buồng giam số 3, họ dừng lại. Hai chiến sĩ cảnh sát bảo vệ mở hai khóa ngoài rồi mở khóa cửa trong.Trong ánh đèn điện đỏ đục, Xổm Đi vẫn ngủ say sưa và không hề biết những phút cuối cùng của cuộc đời hắn đã tới. Và kỳ lạ là hắn ngủ say đến mức không hề biết cửa nhà giam đã mở.Tiếng mở cánh cửa buồng giam tử tù số 3 đã làm tỉnh giấc một số tử tù ở các phòng khác.Tiếng tử tù ở phòng bên kêu hốt hoảng:- Thằng nào đi đấy… thằng nào đấy?Lại một tên nữa gào lên:- Không phải tao! Sơn “lừa” đây. Thằng nào đấy?Một tử tù cười sằng sặc:- Ha ha! Chưa đến lượt tao, Hoàng “nổ” đây. Hoàng “nổ” vẫn sống nhé.Từ phòng giam tử hình cách đó hai phòng, có tiếng kêu:- Thằng Xổm Đi… thằng Xổm Đi, chúng mày ơi!Thế là từ các phòng khác, lại rộn tiếng tử tù chào:- Xổm Đi ơi? Đi khỏe nhé!- Vĩnh biệt Xổm Đi. Vĩnh… biệt!- Mày đi trước nhé. Vĩnh biệt Xổm Đi. Sam-bai-đi.Trong phòng giam, Xổm Đi ngồi dậy, ngơ ngác nhìn cảnh sát. Anh đại úy cảnh sát bảo vệ bảo:- Xổm Đi, đến giờ rồi. Dậy đi.Xổm Đi sững sờ hỏi bằng tiếng Việt lơ lớ:- Đi đâu hả cán bộ? Chuyển cho em về Lào à?Anh cảnh sát nói qua quýt:- Ừ, đi về Lào. Về đất Phật!Nghe thế, khuôn mặt thật thà, hiền lành đến tội nghiệp của Xổm Đi nở nụ cười tươi rói.Một cảnh sát đưa Xổm Đi ra, lấy nước trong phòng giam cho anh ta đánh răng, rửa mặt. Xổm Đi rửa mặt, rồi lấy mấy ngón tay chải mái tóc bù xù… Một cảnh sát thấy vậy liền rút chiếc lược nhỏ trong túi áo ra đưa cho anh ta. Xổm Đi nhoẻn miệng cười biết ơn rồi chải đầu rất thong thả.Chờ cho Xổm Đi chải đầu xong, một cảnh sát lấy khóa số 8 khóa tay Xổm Đi lại rồi dẫn anh ta ra.Xổm Đi níu lấy anh cảnh sát:- Cán bộ cho em mang theo hành lý chứ?Anh cảnh sát lắc đầu:- Bây giờ thì không cần nữa Xổm Đi à?Câu nói đó cũng không làm cho Xổm Đi suy nghĩ. Anh ta bình thản đi theo các cảnh sát.Khi Xổm Đi bị dẫn ra, tiếng các tử tù lại rộn lên:- Xổm Đi lên đường bình tĩnh nhé. Được về với Phật rồi.- Vĩnh biệt Xổm Đi. Mày đi trước, lập đường dây mới nhé.- Xổm Đi, đừng tè ra quần đấy!Xổm Đi được dẫn lên hội trường lớn của trại giam. Tại đây đã có Hội đồng Thi hành án gồm đại diện Tòa án, Viện Kiểm sát, Thượng tá Minh và một số cán bộ khác như bác sĩ, nhân viên khoa học hình sự. Hoàn đứng phía sau Thượng tá Minh.Xổm Đi trông thấy Hoàn, hắn ta cười rất tươi và gật đầu chào. Hoàn cũng gật đầu chào lại.Xổm Đi ngồi vào ghế, hai bên có hai cảnh sát bảo vệ ngồi kèm. Một cán bộ của tòa án đứng lên nói:- Chúng ta bắt đầu – Rồi ông quay sang hỏi Xổm Đi – Anh nghe được tiếng Việt chứ?Xổm Đi gật đầu. Ông lại hỏi tiếp:- Anh có cần phiên dịch không?Xổm Đi nhoẻn cười, lắc đầu.Ông cán bộ tòa án lại hỏi:- Anh cho biết họ tên, quê quán, ngày tháng năm sinh.Xổm Đi đứng dậy, điềm tĩnh:- Thưa cán bộ, tôi tên Khăm Mươn Xổm Đi, quốc tịch Lào. Sinh ngày 15-6-1965, tại tỉnh Viêng Chăn của Lào.Xổm Đi nói xong, người cán bộ tòa án nói:- Anh Xổm Đi, đơn xin ân xá của anh đã bị Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bác bỏ. Hôm nay, chúng tôi tổ chức thực hiện bản án tử hình đối với anh. Bản án đã được phiên tòa phúc thẩm tháng 6-2004 quyết định. Anh nghe quyết định tổ chức thi hành án.Rồi ông chậm rãi đọc quyết định thi hành án. Ông đọc xong và đưa quyết định cho Xổm Đi:- Anh ký vào đây.Xổm Đi thản nhiên ký vào giấy![Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Cổng vào làng Khun Sa ở Me Sai (Chiang Rai - Thái Lan).

    Tiếp đó, hai nhân viên cảnh sát khoa học hình sự đến đối chiếu ảnh trong hộ chiếu của Xổm Đi với người thật, rồi họ lấy dấu vân tay… Xổm Đi thực hiện bản án yêu cầu đó với vẻ mặt dửng dưng như không, và đôi lúc còn nở nụ cười ngô nghê, hiền lành.Nhìn thái độ của Xổm Đi, hình như anh ta không nghĩ rằng đang chuẩn bị những thủ tục cuối cùng để ra pháp trường.Một cán bộ khoa học hình sự mang cấp hàm Thiếu tá cầm bản vân tay của Xổm Đi và nói với Hội đồng Thi hành án:- Báo cáo Hội đồng, qua kiểm tra dấu vân tay và đối chiếu với ảnh lưu giữ, cũng như vân tay trong tàng thư căn cước do Công an Lào chuyển sang, người này đúng là Xổm Đi.Một cán bộ mang ra cho Xổm Đi một gói nhỏ đã được niêm phong cẩn thận. Anh nói với Xổm Đi:- Anh kiểm tra lại các dấu niêm phong.Xổm Đi ngó qua với vẻ bất cần và gật đầu.Chiếc hộp được mở ra. Trong đó có một chiếc đồng hồ Rado, một chiếc nhẫn vàng khoảng 1 chỉ, có khắc chữ V; một sợi dây chuyền khoảng 5 chỉ bằng vàng ba số 9.Anh cán bộ nói:- Những thứ này, anh sẽ gửi về cho ai. Giấy đây, anh viết địa chỉ vào, chúng tôi sẽ chuyển đến tận nơi.Xổm Đi thản nhiên lấy chiếc nhẫn đeo vào tay rồi hắn nói:- Chiếc nhẫn này, nó phải đi theo tôi, còn những thứ kia, cán bộ chuyển về cho vợ tôi. Địa chỉ nhà tôi, tôi đã khai rồi.Hoàn đứng rất gần Xổm Đi nên anh thấy được rất rõ chiếc nhẫn vàng có in chữ V.Một cán bộ Viện Kiểm sát quay sang nói với Thượng tá Minh:- Tôi đã nhiều lần đi chứng kiến thi hành án tử hình, nhưng chưa thấy ai bình tĩnh đến như thế này. Quả là người có thần kinh thép… Thật đáng khâm phục.Thượng tá Minh:- Đúng thật. Tôi cũng đang tự hỏi là tại sao đến phút này mà hắn vẫn cười được.Bỗng nhiên trong đầu Thượng tá Minh lóe lên một suy nghĩ, anh nhìn Xổm Đi và tự hỏi: “Tại sao lại thế nhỉ? Quả thật, mình chưa bao giờ thấy có tên tội phạm trước giờ ra pháp trường lại bình tĩnh, thản nhiên đến thế! Không, cũng có đứa bình tĩnh, chấp nhận cái chết vì chúng biết đó là cái giá mà chúng phải trả. Nhưng nhìn tên Xổm Đi này, rõ ràng là hắn chưa tin rằng hắn sẽ bị tử hình trong ít phút nữa. Kìa, hắn vẫn cứ nhìn quanh quất như thể muốn tìm một người quen nào đó… chả lẽ hắn chờ một vị thần nào đến cứu ư? Hay có ai đó đã từng hứa sẽ cứu hắn vào phút nguy hiểm nhất… Mà cũng lạ, nhiều tên buôn bán ma túy, khi ra tòa là chối tội và nại đủ lý do biện minh cho hành vi phạm tội và mong được giảm án. Thằng này thì không… Hỏi gì hắn cũng nhận. Khi ra tòa, hắn không xin, không kêu oan, lúc kết án tử hình, hắn vẫn cười thản nhiên. Hình như có chuyện gì không bình thường sau sự bình tĩnh này”.Thượng tá Minh hình dung lại quang cảnh phiên tòa xét xử Xổm Đi và đồng bọn hồi cuối năm trước.“Ông thẩm phán, chủ tọa phiên tòa tuyên án:- Bị cáo Lê Văn Hà, tử hình.Ông thẩm phán vừa nói dứt lời, bị cáo Lê Văn Hà ngã khuỵu xuống, ngất ngay.- Bị cáo Vũ Văn Ngọc, tử hình.Bị cáo Ngọc rú lên một tiếng rồi cũng ngã ngất luôn. Các cảnh sát phải vội vàng lôi dậy và cứ 3 người một tên, họ phải dựng chúng đứng lên. Nhưng tên nào cũng rũ như tàu lá chuối hơ lửa.- Bị cáo Xổm Đi, tử hình.Lúc đó, Xổm Đi hơi sững người, nhưng rồi hắn lại nhoẻn miệng cười vô tư đến mức ông thẩm phán cũng ngạc nhiên, lúng túng mất một lúc rồi mới đọc tiếp”.Các thủ tục pháp lý đã xong, Xổm Đi được dẫn vào căn phòng nhỏ bên cạnh ăn bữa ăn cuối cùng. Trên bàn có một bát phở, giống như bát phở lúc nãy các cảnh sát bảo vệ ăn, một ly cà phê, một bao thuốc lá Vinataba… Duy có điều khác là bát đựng phở là bát nhựa, thìa cũng là thìa nhựa và không có đũa.Thượng tá Minh chăm chú nhìn Xổm Đi ăn ngon lành và trong đầu anh lại lóe lên những câu hỏi: “Hình như đến lúc này, hắn vẫn không tin là sẽ bị tử hình. Rất có thể hắn nghĩ đây là một đòn tâm lý của công an; một vở kịch nhằm dọa hắn, bắt hắn phải khai thêm. Chắc chắn là hắn không ngu đến nỗi là không biết đâu là thật, đâu là giả… Chả lẽ hắn vẫn nghĩ là sẽ có ai tới cứu hắn…?”.Trong lúc Xổm Đi ăn, có một anh phóng viên cầm máy ảnh chui qua hàng cảnh sát bảo vệ để vào chụp ảnh. Bị ngăn lại, anh ta nì nèo:- Cho tôi chụp ảnh nó đang ăn… Một nháy thôi.Nói xong anh ta chìa thẻ nhà báo ra. Thượng tá Minh bực mình, anh kéo anh chàng phóng viên ra và nói nhỏ:- Trời đánh còn tránh miếng ăn. Anh hãy để cho anh ta ăn bữa cuối cùng được yên ổn.Anh phóng viên ngẩn người, rồi xách máy chạy ra ngoài.Xổm Đi ăn phở xong, lại thong thả nhấp từng ngụm cà phê… và hút thuốc lá. Hắn ngửa mặt búng từng vòng tròn khói thuốc lên và lim dim mắt vẻ mãn nguyện.
    ***
    Đúng lúc đó thì ngoài cổng, Lê Văn Bá, Đại úy, Đội trưởng Đội Chống tệ nạn xã hội của Phòng Cảnh sát Hình sự phóng xe máy tới.Bá bỏ mũ bảo hiểm, rút thẻ công an ra, đưa cho nhân viên bảo vệ. Anh hạ sĩ chưa kịp xem thì người chỉ huy gác nhận ra anh hỏi:- Chào anh Bá. Sao tới muộn thế.Bá đáp:- À, anh ngủ quên. Xong thủ tục chưa?Anh cảnh sát trả lời:- Đang ăn bữa cơm cuối cùng ạ.Bá vội vàng chạy vào hội trường. Nhiều người nhận ra Bá, Bá đến phòng Xổm Đi, Bá không vào phòng mà đứng nép ở một bên cửa.Xổm Đi đang thong thả hút thuốc, chợt ngẩng đầu lên và ánh mắt hắn gặp ngay ánh mắt Bá. Một chút sững sờ nhìn nhau, Bá hơi khẽ gật đầu rồi quay ra. Xổm Đi thoáng chút trầm ngâm rồi lại hút thuốc, nét mặt dãn ra, tươi tỉnh.Thái độ của Xổm Đi đã không lọt qua được quan sát của Minh. Minh nhận ra đó là Lê Văn Bá, Minh đến vỗ vai Bá:- Sao cậu cũng phải đi tới đây à?Bá nhìn Minh, cười ngượng nghịu:- Em cũng muốn xem một lần cho biết… Nhưng thôi em về đây. Tự dưng em thấy hãi hãi thế nào ấy.Thượng tá Minh thông cảm:- Đúng là nếu không buộc phải chứng kiến thì cũng không nên có mặt ở nơi thế này.Bá nhanh chóng ra ngoài và lấy xe máy phóng đi luôn. Qua khỏi cổng trại giam một đoạn, Bá dừng lại, lấy điện thoại di động và nhắn tin.
    ***
    Tại nhà Trung tá Trần Văn Chương, Trưởng phòng Cảnh sát Kinh tế Công an tỉnh. Đó là một căn nhà nhỏ nhưng xây cất khá đẹp nằm trong khuôn viên một khu vườn rộng. Chương đang ngủ say, bên cạnh là cô vợ còn khá trẻ.Có tiếng báo hiệu tin nhắn. Chương choàng tỉnh, mở mắt và chưa kịp xem thì cô vợ tên Quyên đã giằng lấy và lườm:- Hẹn đứa nào mà nhắn tin giờ này?Rồi Quyên bấm máy xem. Trên máy hiện dòng tin ngắn ngủi: “Xong rồi anh ạ”.Quyên đưa máy trả cho chồng và thắc mắc:- Ai nhắn tin gì mà lạ thế?Chương đọc tin nhắn, rồi nở nụ cười tươi rói và giải thích:- Thằng Bá bên PC14, chúng nó phá vụ án mà anh cho thông tin…Chương gật gù mãn nguyện rồi lại lấy một chiếc máy khác trong táp-đờ-luy đầu giường ra và bấm máy nhắn tin nhoay nhoáy. Nhắn tin xong, Chương rút chiếc sim trong máy ra, bẻ làm đôi và vứt máy, ôm choàng lấy vợ, vật xuống. Quyên càu nhàu:- Sao mà phí phạm thế, cái sim mấy chục ngàn chứ ít gì? Sợ lộ à? Gớm, sao có tin gì vui mà hôm nay phởn chí thế. Chả bù cho tối qua “trên bảo, dưới không nghe”.
    (Còn tiếp)N.N.P

    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  4. #4
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 4)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 4)
    Tháng Sáu 21, 2011 Truyện dài kỳ
    (Petrotimes) - Nghe những lời Xổm Đi nói, Thượng tá Minh bỗng run người. Tự dưng trong anh, một cảm giác là lạ mơ hồ dâng lên. Lúc đầu, anh không hiểu đó là thứ cảm giác gì, nhưng khi Xổm Đi nói: “Cho tôi gặp ông chỉ huy…” thì anh như người ngủ mê chợt tỉnh...
    Nguyễn Như Phong
    ***
    Trên con thuyền neo ở sông Mê Kông.Hoàng Chiến vẫn ngồi bất động trước bàn thờ. Có tín hiệu báo tin nhắn tới. Chiến lấy máy và đọc dòng tin nhắn: “Xong rồi. Ông yên tâm đi”.Chiến khẽ thở dài rồi đứng dậy, rút ra ba nén hương, cẩn trọng châm lửa rồi cắm lên bát hương với vẻ cung kính. Chiến quỳ xuống lễ ba lễ rồi bỗng nước mắt chảy lã chã.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Tượng Khun Sa tại nhà Khun Sa ở tỉnh Chiang Rai (Thái Lan)

    Chiến lầm rầm khấn khứa điều gì đó rồi đứng lên, nói đủ nghe:- Thằng Xổm Đi đã về cõi Niết Bàn rồi.Hai người ngồi sau Chiến vội vàng quỳ lạy.Chiến quay lại đưa mắt ra phía sau, chợt ánh mắt của Chiến trở nên lạnh lùng, tàn ác. Thu Xi và Thạt Xỉ thủ tay vào trong áo và cầm lấy chuôi khẩu súng ngắn K59.Chiến nói lạnh lùng:- Tin từ Việt Nam cho biết, Xổm Đi đã bị bắn rồi. Thế là chúng ta đã mất một người bạn tốt, một người trung thành. Xổm Đi bị bắt là trong chúng ta có kẻ phản bội.Nói xong, Chiến dừng lời và ánh mắt sắc lạnh quét qua hai đứa đang ngồi. Bội ngẩng đầu và gặp ánh mắt nhìn dữ dội của Chiến, hắn vội cúi xuống.Thu Xi và Thạt Xỉ bước nhanh tới, túm cổ hắn dựng dậy và bẻ quặt tay ra sau rồi dùng dây dù thoăn thoắt buộc tay lại. Trong khi đó, Tùng và Quý gí súng bắt Bảy ngồi im.Bội chưa kịp nói gì thì một gã đã bóp yết hầu hắn rồi tọng ngay một quả chanh lớn vào miệng. Còn tên kia lấy mảnh băng dính đã chuẩn bị sẵn dán ngay vào miệng. Gã cứ ú ớ kêu lên những tiếng thê thảm trong họng.Chiến chỉ vào mặt hắn, nghiến răng nói:- Mày, thằng Bội kia. Đúng như cái tên của mày, mày đã phản bội chúng tao. Chính mày đã bán đứng Xổm Đi cho Công an Việt Nam… Mày đã nói cho Công an Việt Nam biết nơi ở của Xổm Đi. Mày có thể chạy khỏi Công an Việt Nam, nhưng mày không thể trốn khỏi sự trừng phạt của tao. Nhưng xét những công lao của mày trước kia, tao hứa với mày là sẽ chu cấp cho vợ con mày đầy đủ. Xổm Đi bị bắn rồi. Mày hãy xuống đó mà xin lỗi nó!Rồi Chiến quay ngoắt sang tên Bảy đang ngồi run bần bật, dằn giọng nói tiếp:- Còn mày, thằng Bảy kia, chính mày đã bỏ chạy, không báo cho Xổm Đi biết lúc công an đến bắt. Nhưng xét mày cũng đã có nhiều lần lập công và lại còn mẹ già, con nhỏ, nên lần này tao tha cho. Phải trông lấy việc thằng Bội hôm nay mà làm gương.Tên Bảy quỳ lạy như tế sao:- Em trăm lạy anh. Em biết tội rồi ạ. Từ nay, anh bảo em sống, em được sống, bắt em chết, em sẽ chết…- Tao không cần chúng mày phải chết. Tao muốn tất cả đều được sống, sống đầy đủ. Nhưng tất cả những kẻ không trung thành, đều không có kết cục tốt đẹp đâu.Gã có cái tên Bội đó, vẫn ú ớ kêu lên rồi quỳ thụp xuống, dập đầu liên tục. Chiến nhìn hắn khinh bỉ rồi phẩy tay.Hai tên vệ sĩ và kẻ mới được tha chết túm lấy tên Bội. Một gã lấy chiếc bao tải lớn và chụp vào đầu tên Bội rồi vật ra.Một gã nhét vào đó hai quả tạ sắt loại 7kg, rồi chúng thoăn thoắt buộc lại và tên Bảy cùng một gã nữa khênh tên Bội ra mạn thuyền, nhẹ nhàng thả xuống dòng Mê Kông nước đục ngầu, đang chảy cuồn cuộn.Chiếc bao tải nhanh chóng mất tăm và có những bong bóng nước phun lên…Tên Bảy nhìn theo những bong bóng phun lên khỏi mặt nước ít dần, ít dần rồi hắn quỳ xuống mạn thuyền, vái ba vái và khóc nức nở.Khi hắn đứng lên, đũng quần ướt sũng.Hoàng Chiến thong thả đi lên bờ và lững thững tập tễnh đi trên con đường dọc bờ sông. Gặp một tốp nhà sư mặc áo vàng đi khất thực buổi sớm Chiến dừng lại, cung kính chắp tay làm lễ, rồi lấy trong túi ra 20.000 kíp Lào bỏ vào chiếc âu mạ vàng. Các nhà sư chắp tay lễ cảm tạ…Chiến đi bộ một đoạn nữa rồi tới một ngã ba, có tấm biển quảng cáo đề Touris Golden Triangle (Du lịch Tam Giác Vàng) thì dừng lại. Chiến lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho ai đó.
    ***
    Tại một căn nhà ở thành phố Chiang Rai (Thái Lan), đối diện với tỉnh Bò Kẹo, gần khu Tam Giác Vàng. Na Tha Von đang ngồi thiền trước bàn thờ Phật. Đó là một cô gái ngoài 30 tuổi, khá đẹp và có khuôn mặt hấp dẫn, đặc biệt là đôi mắt.Na Tha Von nhắm mắt, chắp tay… Toàn thân bất động như đang chìm trong cõi phiêu linh. Có tiếng tín hiệu báo tin nhắn từ chiếc điện thoại di động để bên cạnh. Na Tha Von choàng tỉnh, cầm máy và đọc. Lại cũng dòng tin ngắn ngủi, chỉ vẻn vẹn có chữ: OK.Na Tha Von mỉm cười rồi lại nhắm mắt ngồi thiền.
    ***
    [Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Tác giả đang hỏi chuyện người nấu ăn của Khun Sa

    Trong lúc này, Xổm Đi đã ăn, uống cà phê, hút thuốc xong. Một cảnh sát bảo vệ khóa tay hắn ra sau. Lúc này, Trung tá Quốc mới vào. Ông cầm dải băng đen bịt mắt tới và nói:- Thôi, đến lúc rồi. Bình tĩnh nhé, Xổm Đi.Khi dải băng vừa đặt lên mắt Xổm Đi. Thì hắn vùng vằng và kêu lên:- Ối ối! Bắn tôi thật à?Trung tá Quốc nói dằn giọng:- Anh tưởng từ nãy đến giờ là trò đùa chắc.Rồi ông ra hiệu cho các cảnh sát bảo vệ giữ chặt lấy hắn. Nhưng Xổm Đi vùng vẫy và kêu:- Đừng… đừng cán bộ ơi! Cho tôi gặp người chỉ huy. Tôi có điều xin khai thêm.Nhưng ông Quốc lắc đầu và ba cảnh sát ghì chặt hắn lại để ông buộc băng vào mắt.Xổm Đi bị bịt mắt lại, nhưng hắn vẫn kêu:- Đừng bắn, tôi có điều bí mật muốn khai.- Thôi nào – Trung tá Quốc nói – Lúc bảo anh khai để được hưởng khoan hồng thì anh không muốn… bây giờ có khai gì cũng muộn rồi.Ông quay sang các cảnh sát bảo vệ:- Các đồng chí đưa nó đi.Lúc này thì tên Xổm Đi sợ hãi thật sự. Hắn cuống quýt kêu lên:- Tôi xin cán bộ, cho tôi gặp ông chỉ huy… Tôi khai xong rồi bắn cũng được…Nghe những lời Xổm Đi nói, Thượng tá Minh bỗng run người. Tự dưng trong anh, một cảm giác là lạ mơ hồ dâng lên. Lúc đầu, anh không hiểu đó là thứ cảm giác gì, nhưng khi Xổm Đi nói: “Cho tôi gặp ông chỉ huy…” thì anh như người ngủ mê chợt tỉnh. Anh vội vàng bước tới nhẹ nhàng ngăn các cảnh sát lại rồi ra hiệu cho Trung tá Quốc cởi băng bịt mắt hắn ra.Xổm Đi được cởi băng, hắn hấp háy đôi mắt và nhìn quanh quất như thể tìm ai đó.Thượng tá Minh hỏi:- Xổm Đi, tôi là người chỉ huy buổi thi hành án đối với anh hôm nay. Anh có điều gì muốn nói thêm?Xổm Đi vẫn nhìn quanh và rồi hắn thốt lên, vô thức:- Vừa thấy ở đây cơ mà?Thượng tá Minh hỏi ngay:- Anh vừa thấy ai? Anh tìm ai?Lúc này thì Xổm Đi thấy tình hình đã trở nên nghiêm trọng và rồi hắn chợt bình tĩnh, hắn nói rành rọt:- Những điều tôi sẽ khai tới đây, tôi chỉ nói với một người…Thượng tá Minh:- Được, tôi sẽ nghe anh. Bây giờ chúng ta vào đây…Anh quay lại nói với Trung tá Quốc:- Anh thông báo cho mọi người chờ tôi vài phút… cứ nói là hắn bị ngất và bảo mọi người về bớt đi.Minh ra hiệu cho hai cảnh sát bảo vệ đưa hắn quay trở lại căn buồng nhỏ hắn vừa ngồi ăn rồi đóng cửa lại.Bên ngoài, mọi người nhìn nhau vẻ thắc mắc.Vị đại diện cho tòa án hỏi vị ở Viện Kiểm sát:- Sao thế nhỉ? Trời sắp sáng rồi…Trung tá Quốc đi ra, nói đủ nghe:- Xin các đồng chí chờ cho thêm ít phút… Hắn vừa bị ngất. Có lẽ vì sợ quá. Đồng chí nào thấy không nhất thiết phải chứng kiến thì có thể về trước.Có tiếng cười rộ lên rồi những tiếng nói góp:- Ối giời, tưởng bình tĩnh lắm kia mà…- Hóa ra cũng anh hùng rơm thôi.Thế rồi có mấy người kéo nhau về. Vị đại diện của tòa án gọi một cán bộ của mình tới và nói:- Cậu ở đây nhé. Tôi phải về sớm, hôm nay có phiên xử.- Vâng ạ. Thủ trưởng cứ về – Anh cán bộ đáp lại nhưng nét mặt rõ ràng khó chịu.Ngoài sân, các chiến sĩ đội hành quyết cũng hỏi nhau.Một hạ sĩ:- Sao hôm nay lâu thế nhỉ?Một anh trả lời:- Chắc lại ngất, phải cấp cứu rồi.Một anh trung sĩ:- Vẽ chuyện, nó ngất, thế là đỡ khổ cho nó.Một anh hỏi:- Nghe nói từ tháng trước, bồi dưỡng cho đội hành quyết tăng gấp bốn lần… được đến hai trăm ngàn đồng mỗi lần bắn.Một anh bĩu môi:- Vì nhiệm vụ thì phải làm, chứ còn hai trăm hoặc hai mươi triệu, tớ cũng chẳng thiết.Đại úy Vũ Đức Hà, Đội trưởng Đội Hành quyết nhìn đồng hồ và thở dài:- Hơn năm rưỡi rồi, hôm nay bắn muộn quá. Không biết trại có bố trí ngăn dân ùa vào xem không? Tháng trước, tử hình một tên ở huyện Hương Sơn, chả hiểu thế quái nào mà gia đình nó biết. Mấy chục người xông vào, cuối cùng phải đưa đi chỗ khác bắn.
    ***
    Kim đồng hồ chỉ 6 giờ kém 15 phút.Thượng tá Minh từ trong phòng đi ra. Anh nói với Hội đồng Thi hành án:- Xin mời các đồng chí đại diện Tòa án, Viện Kiểm sát và Trại giam sang phòng bên. Tôi có việc cần xin ý kiến các đồng chí.Ông Trưởng phòng Kiểm sát thi hành án của Viện Kiểm sát, anh Phó chánh tòa Hình sự Tòa án tỉnh và anh Trung tá, Phó giám thị cùng Thượng tá Minh đi sang một căn phòng khác.Chờ mọi người ngồi yên vị, Thượng tá Minh nói:- Báo cáo các đồng chí. Vừa rồi tên Xổm Đi đã khai ra một điều cực kỳ quan trọng về đường dây buôn bán, vận chuyển chất ma túy từ khu vực Tam Giác Vàng qua Việt Nam để đi sang nước thứ ba. Những điều hắn khai, theo tôi là có cơ sở và tương đối đáng tin, hơn nữa lại phù hợp với những thông tin trinh sát mà chúng tôi có được nhưng chưa có điều kiện xác minh, làm rõ…Anh Phó chánh tòa gật đầu:- Tin thế nào được mấy thằng buôn ma túy này. Thế tại sao trước đây hắn không khai… Theo tôi, cứ cho thi hành án ngay kẻo muộn.Thượng tá Minh điềm tĩnh:- Các đồng chí có thấy thái độ bình tĩnh đến ngạc nhiên của hắn lúc nãy không? Hóa ra là hắn vốn không tin là sẽ bị xử bắn, vì trước đó, đã có người cam đoan với hắn là cứ nhận hết, nếu có bị xử bắn thì có người cứu… Bây giờ thế này, tôi đề nghị cho hoãn thi hành án… Tôi sẽ làm văn bản báo cáo Chánh án và Viện trưởng Viện Kiểm sát.Anh cán bộ tòa án nói băn khoăn:- Anh Minh ạ. Liệu như thế có phải mình quá tin vào lời khai của hắn không? Mà từ trước tới nay, làm gì có chuyện hoãn thi hành án thế này.Thượng tá Minh:- Đúng là từ trước tới nay chưa có. Nhưng các đồng chí thấy đấy, không phải ngẫu nhiên mà tôi phải có mặt tại buổi thi hành án này. Pháp luật của chúng ta cũng đã lường trước những khả năng tội phạm sẽ có lời khai mới và rất có thể lời khai đó sẽ cứu mạng sống cho họ. Cứu một người phúc đẳng hà sa…Anh Phó chánh tòa gật đầu:- Thôi được, nếu anh Minh đã quyết như thế, anh chịu trách nhiêm. Tôi không dám có ý kiến nữa. Nhưng đề nghị anh Minh phải làm báo cáo lên các cấp có thẩm quyền.Thượng tá Minh:- Tất nhiên là như vậy. Nhưng việc này xin các đồng chí giữ bí mật tuyệt đối cho. Tôi có cảm giác hôm nay, đồng bọn của Xổm Đi cũng từng giờ từng phút theo dõi chúng ta đấy. Mà chưa biết chừng, hắn cũng đã có mặt ở đây.Nghe anh nói thế, mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Thượng tá Minh nói quyết đoán:- Tôi đề nghị hoãn thi hành án và trại giam chuyển buồng cho Xổm Đi. Phải tuyệt đối giữ bí mật câu chuyện ngày hôm nay.
    ***
    Trong phòng họp của trại giam, Đại úy Hà phát cho mỗi chiến sĩ một tờ giấy rồi nói:- Lát nữa các đồng chí, mỗi người làm một bản cam kết, không tiết lộ về việc hoãn thi hành án tên Xổm Đi hôm nay.Các chiến sĩ trong đội hành quyết ngơ ngác nhìn nhau.Anh Hà dọa:- Tôi mà phát hiện ra ai bép xép về việc này, kỷ luật nhẹ nhất là tước quân tịch. Ai hỏi gì, cứ nói là đã thi hành án xong, chả có gì để nói.
    ***
    Tại buồng hỏi cung của trại tạm giam. Căn buồng có camera theo dõi. Từ trên trung tâm chỉ huy, sĩ quan trực ban có thể kiểm soát được hết tất cả. Nội dung cuộc hỏi cung được ghi âm lại và nếu có yêu cầu sao, trích thì bộ phận kỹ thuật sẽ thực hiện.Trong căn phòng hỏi cung. Thượng tá Minh, một cán bộ của Viện Kiểm sát cùng Hoàn và một sĩ quan đeo quân hàm Trung úy phiên dịch tiếng Lào.Xổm Đi thong thả nhấp từng ngụm nước trà và khoan khoái hút thuốc lá.Thượng tá Minh nghiêm giọng:- Anh Xổm Đi, chúng ta vào việc nhé.Xổm Đi nói:- Vâng, thưa cán bộ.Thượng tá Minh:- Hiện nay sức khỏe anh thế nào?Xổm Đi:- Dạ, thưa cán bộ rất tốt ạ.Thượng tá Minh:- Anh còn sợ nữa không?Xổm Đi đáp:- Dạ, thưa vẫn hơi sợ ạ.Thượng tá Minh chỉ vào Hoàn và hỏi Xổm Đi:- Anh nhớ cán bộ này chứ?Xổm Đi tươi nét mặt:- Thưa cán bộ, nhớ chứ ạ. Cán bộ tên là Hoàn, trước đây đã hỏi cháu nhiều lần.Rồi Xổm Đi nói luôn bằng tiếng Lào:- Anh có khỏe không anh Hoàn?Hoàn nghe và hiểu ngay là anh ta đang hỏi về mình. Hoàn cũng đáp bằng tiếng Lào:- Tôi khỏe.Thượng tá Minh nghe hai người nói tiếng Lào với nhau, có vẻ ngạc nhiên lắm. Hoàn vội giải thích:- Báo cáo thủ trưởng. Mẹ em là người Lào mà.Thượng tá Minh gật đầu:-Vì thế cậu cũng biết võ vẽ mấy tiếng phải không?Hoàn cười:- Biết đủ nói chuyện thôi.Thượng tá Minh im lặng một chút rồi nói nhẹ nhàng, nhưng cũng rất kiên quyết với Xổm Đi:- Anh Xổm Đi này. Lúc nãy, vì tin những lời anh nói, nên tôi đã đề nghị hoãn thi hành án tử hình đối với anh.
    (Xem tiếp kỳ sau số… )
    N.N.P
    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  5. #5
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 5)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 5)
    Tháng Sáu 26, 2011 Truyện dài kỳ
    Xổm Đi cứ định nói, nhưng rồi hình như có cái gì níu lại ở trong họng khiến hắn không cất được nên lời. Trong lúc đó, Thượng tá Minh hình dung lại cảnh lúc Lê Văn Bá vào và ánh mắt của Xổm Đi nhìn Bá.
    Nguyễn Như Phong
    Xổm Đi gật đầu.Thượng tá Minh nói tiếp:- Tuy nhiên, với những điều anh sắp khai lại tới đây, nếu không có gì mới so với những điều anh đã khai tại Cơ quan điều tra và tại hai phiên xét xử thì sáng ngày mai, bản án sẽ lại được thi hành. Anh hiểu chứ?Xổm Đi nói chắc chắn:- Dạ, thưa cán bộ, tôi hiểu.Thượng tá Minh nói tiếp:- Nếu những điều anh khai mới, không trung thực và định đổ vấy cho người khác để hòng trốn tội, thì cũng không cứu nổi anh đâu.Xổm Đi gật đầu.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Tượng Phật do Khun Sa dựng ở một ngôi chùa thuộc khu Tam Giác Vàng.

    Thượng tá Minh nói:- Nào bây giờ, anh nghĩ cho kỹ và hãy trả lời thật thong thả, bình tĩnh những câu hỏi của tôi. Nếu anh thấy không đủ vốn từ tiếng Việt để nói thì cứ dùng tiếng Lào. Chúng tôi có phiên dịch.Xổm Đi lại gật đầu, nhưng trên khuôn mặt chợt lộ rõ vẻ hoảng sợ. Những thay đổi đó được Thượng tá Minh chú ý ngay. Anh hỏi:- Anh cho biết tên của người mà anh bảo lúc nãy đã gặp?Xổm Đi bỗng run người và rồi hắn quỳ thụp xuống, lạy như tế sao:- Cán bộ ơi… Tôi mà nói thì vợ con tôi ở Lào sẽ chết hết. Cán bộ cứu vợ con tôi với…Nói rồi, Xổm Đi khóc, nước mắt giàn giụa. Hoàn đỡ Xổm Đi dậy. Xổm Đi khóc một hồi xong, lấy tay áo quệt nước mắt và ngồi lặng câm.Chờ cho Xổm Đi bình tĩnh trở lại, Thượng tá Minh nói:- Anh cứ bình tĩnh mà nói. Còn tôi, lấy danh dự của một người sĩ quan Công an Việt Nam, tôi hứa với anh là chúng tôi sẽ cùng với Công an Lào, đảm bảo tuyệt đối an toàn cho vợ con anh.Xổm Đi cứ định nói, nhưng rồi hình như có cái gì níu lại ở trong họng khiến hắn không cất được nên lời.Trong lúc đó, Thượng tá Minh hình dung lại cảnh lúc Lê Văn Bá vào và ánh mắt của Xổm Đi nhìn Bá.Anh hỏi:- Người đó có phải lúc nãy đã gặp lúc anh đang ăn phở?Xổm Đi khẽ gật đầu.Thượng tá Minh:- Anh ta mặc quân phục công an.Xổm Đi gật đầu.- Và không đội mũ?Xổm Đi nhìn Thượng tá Minh trân trân rồi gật đầu.- Và sau đó anh ta đi ngay?Xổm Đi lại gật đầu.Thượng tá Minh lấy một tờ giấy trắng rồi hỏi:- Anh biết chính xác tên người đó chứ?Xổm Đi gật đầu.Thượng tá Minh:- Anh viết được tiếng Việt không?Xổm Đi lắc đầu.Thượng tá Minh:- Anh đọc được không?Xổm Đi gật đầu.Thượng tá Minh lấy bút viết vào tờ giấy chữ “Quân” rồi đưa cho Xổm Đi.Xổm Đi lắc đầu.Thượng tá Minh viết tiếp chữ “Hòa”, Xổm Đi cũng lắc đầu.Thượng tá Minh viết chữ “Bá”. Xổm Đi nhìn chăm chú và gí tay vào chữ “Bá”.Thượng tá Minh giật mình, nhưng rồi cố giữ vẻ bình thản. Rồi anh hỏi:- Anh có biết họ và tên đệm của người này không?Xổm Đi gật đầu.Thượng tá Minh:- Vì sao anh biết rõ họ tên?- Thưa cán bộ, hồi cán bộ ấy sang Lào, rồi lúc đi sang Thái Lan, tôi đưa vào một nhà… nhà… nhà chứa. Cán bộ đưa tôi giữ hộ chiếu. Tôi còn nhớ cả ngày sinh.Thượng tá Minh lại viết ra giấy: “Trần Văn Bá?”.Xổm Đi xem và lắc đầu.Thượng tá Minh viết tiếp: “Phạm Văn Bá”.Xổm Đi cũng vẫn lắc đầu.Thượng tá Minh viết: “Lê Văn Bá”.Xổm Đi xem và gật đầu.Thượng tá Minh bảo:- Anh viết con số ngày, tháng, năm sinh của người này ra đây?Xổm Đi cầm bút viết ngay:“2-12-1966”.Thượng tá Minh hỏi tiếp:- Tại sao anh nhớ được ngày sinh của người này?Xổm Đi đáp:- Dạ thưa, vì đó là ngày trùng với ngày kỷ niệm Quốc khánh của Lào ạ.Thượng tá Minh khẽ thở dài nhè nhẹ. Nhưng rồi anh cười nhạo:- Anh Xổm Đi ạ, điều anh nói trẻ con không nghe được. Để tôi nói cho anh biết nhé. Người mà anh nói đây, tôi rất biết. Anh ấy chỉ là Đội trưởng một đội cảnh sát hình sự, cấp hàm chỉ có đại úy… Làm sao mà một người như vậy có thể cứu được anh thoát khỏi án tử hình. Các anh quen biết nhau, tôi tin. Bởi vì, anh ấy là cảnh sát hình sự, lại chuyên chống tệ nạn xã hội và trước kia cũng là cảnh sát chống ma túy, cho nên có biết các anh, cũng là điều bình thường. Một người buôn ma túy lọc lõi như anh, chắc không ngây thơ đến mức tin rằng, với chức vụ như vậy, anh ấy có thể cứu anh. Anh hiểu hết điều tôi nói chứ?Xổm Đi gật đầu rồi thốt lên:- Không, cán bộ ơi, còn một người cấp to lắm.
    ***
    Đã gần đến giờ nghỉ trưa, Thượng tá Minh ra ngoài bảo một cảnh sát bảo vệ:- Đồng chí mời giúp tôi Giám thị trại giam tới đây.Trong phòng, Xổm Đi tươi nét mặt, nhẹ nhõm. Xổm Đi nói với Hoàn:- Bọn này xấu thật. Chúng nó lừa em… mà sao em ngu thế… ngu quá!Hoàn an ủi:- May cho anh đấy. Người đâu lại dại dột như thế cơ chứ.Xổm Đi nói:- Nhưng nếu chúng nó mà biết em khai, chúng giết vợ con em mất.Hoàn động viên:- Anh cứ yên tâm. Công an Lào sẽ bảo vệ vợ con anh.Giám thị trại giam tới. Thượng tá Minh nói:- Anh em chuẩn bị phòng giam mới chưa?Ông Giám thị đáp:- Tôi đã bố trí xong rồi. Tôi cắt thêm hai thằng phạm tự giác nữa ở cùng để giám sát nó.- Thế thì tốt quá. Nhưng anh nhắc bộ phận kỹ thuật, không được rời mắt khỏi hắn đấy. À, cấm tuyệt đối nhận quà cho hắn nhé. Tôi sẽ xin tăng khẩu phần ăn cho nó. Nếu hắn an toàn cho đến khi vụ án mới này phá xong, công đầu thuộc về anh đó.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Khun Sa và đội quân nhí (ảnh tư liệu).

    Ông Giám thị nhìn Minh khâm phục:- Nhiều người cứ đồn anh Minh là người bản lĩnh, dám làm, dám chịu, hôm nay tôi mới thấy. Mà hình như từ xưa đến nay, chưa có vụ nào hoãn thi hành tử hình kiểu này.
    ***
    Trên đường về công an tỉnh, Thượng tá Minh nói với Hoàn:- Sáng sớm nay, tự nhiên tôi có linh cảm là lạ… hóa ra là vì việc này đây. Đúng là nếu không có mình, chắc chắn Xổm Đi chết rồi và mang theo bí mật xuống mồ. Sẽ có nhiều kẻ mừng lắm đấy.Hoàn đáp:- Em cũng nghĩ thế.Thượng tá Minh dặn Quân:- Này, Quân, chớ hé răng nói với ai chuyện chưa bắn thằng Xổm Đi nghe chưa.- Dạ, thưa chú, cháu rõ ạ.
    ***
    Thượng tá Minh và Hoàn đi như chạy lên phòng làm việc của Giám đốc Công an tỉnh. Giám đốc Vượng và Đại tá Trúc, Phó giám đốc Công an tỉnh đang chờ Thượng tá Minh và Hoàn. Một mâm cơm giản dị đã để sẵn trên bàn. Trong mâm cơm có đĩa đậu phụ rán, rau muống luộc, đĩa cá kho và bát cà pháo dầm ớt.Minh vào phòng, anh chào:- Báo cáo hai anh, tôi có mặt.Giám đốc Vượng:- Hai cậu đi rửa mặt rồi ăn cơm với chúng tôi.Một hạ sĩ cảnh sát nghĩa vụ mang khay trà đá vào. Giám đốc Vượng nâng ly:- Chúc mừng cậu hôm nay đã có một quyết định dũng cảm. Vậy mà bấy lâu nay, nhiều người cứ bảo cậu là thiếu tính quyết đoán.- Cảm ơn Giám đốc.Giám đốc Vượng:- Chúng ta tranh thủ ăn cơm rồi vào việc ngay. Như vậy là chúng ta phải chạy đua với thời gian đây. Hôm nay, Văn phòng Interpol Việt Nam cũng gửi cho tôi thông báo của Interpol Lào về hoạt động buôn bán ma túy từ Tam Giác Vàng về. Sau khi chúng ta bắt Xổm Đi, hoạt động của một số băng nhóm buôn bán ma túy chững lại. Nhưng từ hơn nửa năm nay, chúng gia tăng trở lại. Đáng chú ý là chúng manh động, liều lĩnh và tàn bạo hơn trước. Chủ nhật vừa rồi, chúng đã tổ chức phục kích xe của Trung tá Khăm Phiêng, Cục phó Cục Chống ma túy của Công an Lào, trên đường từ Bò Kẹo về Viêng Chăn. Chúng muốn giải thoát cho một tên trùm, nhưng cuộc giải thoát không thành. Anh Khăm Phiêng đã hy sinh, tên trùm bị thương và bị bắt trở lại. Tôi biết Khăm Phiêng. Anh ấy đã tốt nghiệp ở Học viện Cảnh sát, nói tiếng Việt rất giỏi và cũng rất giỏi võ.Hoàn hỏi:- Chúng phục kích ở đâu hả thủ trưởng?- Ở gần ngã ba Salaphukhun.Thượng tá Minh:- Trước đây, khu vực Salaphukhun là nơi bọn phỉ hoạt động nhiều. Tôi đã sang đấy và biết khu vực này. Đèo cao, dốc đứng, rừng rậm… rất hiểm trở.Giám đốc Vượng nhìn Hoàn và cười:- Muốn hiểu khu vực Bắc Lào, có lẽ phải hỏi ông già cậu Hoàn nhỉ. Nghe nói ngày xưa, ông chiến đấu 5 năm ở đó?Hoàn gật đầu:- Dạ đúng ạ. Năm trước, bố cháu sang Lào chơi gần 3 tháng. Đi đến tỉnh nào, huyện nào cũng có bạn bè chiến hữu. Mà bố cháu vẫn nói tiếng Lào giỏi lắm.Đại tá Trúc:- Chuyện, ông chiến đấu ở Lào ngần ấy năm, lại lấy vợ người Lào… À, mà nghe đồn cậu cũng phải lòng một cô gái Lào phải không?Hoàn cười ngượng nghịu:- Bạn thân thôi chú ơi.Bữa cơm ăn xong, Đại tá Vượng mời mọi người vào phòng họp. Ông nói:- Chúng ta bắt đầu nhé.
    ***
    Tại một quán nhậu, Lê Văn Bá đã ngà ngà say.Bá nói với mấy người ngồi cùng mâm mà toàn là những đối tượng bất hảo:- Tụi bay biết không, hai năm trước, anh sang Lào, chính thằng Xổm Đi này đã đưa anh sang Thái Lan chơi ba ngày. Thật đã đời. Nhưng… nhưng hôm nay thì nó chết rồi… Ờ, mà lúc khám nghiệm tử thi, bảy người bắn, lại chỉ có hai viên trúng ngực còn năm viên chắc lên trời… tìm chim.Một tên nâng ly rượu:- Anh Bá đúng là thần kinh thép, dám coi tử hình. Em út đây chắc… tè ra quần quá. Mời anh Bá một ly, rồi sau đây, tụi em đưa anh Bá đi tới một nơi để tẩy hết rượu.Bá ngửa cổ uống cạn ly rượu:- Được, thằng em này chu đáo lắm. À, mày hứa cho anh Bá đây coi mặt con bé gì mà mới được phong á hậu hôm rồi… Định bao giờ đấy?Gã kia gãi đầu:- Em nói anh Bá thứ lỗi, quên bà nó cái đám hoa hậu, á hậu ấy đi. Em thấy nhiều đứa xấu đau xấu đớn vẫn dám vác mặt đi thi… Có lẽ nhà chúng nó không lắp gương… nếu chúng soi gương, thấy được nhan sắc thật của mình, có cho uống mật gấu cũng không dám đi thi? Còn mấy cha giám khảo, đi thì phải chống gậy, đầu gối củ lạc, tóc lại “bán dâm”, mắt lại kéo màng… thì… đứa nào mà chả thành hoa hậu. Nói anh Bá tha lỗi, chị nhà đáng ba lần hoa hậu.Cả bọn cười nghiêng ngả.Bá chợt nghiêm mặt:- Này, tao sắp xỉn rồi, nhưng nghe dặn đây. Tuần tới, đóng cửa mấy chốn đỏ đen của tụi bay lại. Không thằng nào được bén mảng tới Khách sạn Biên Viễn nghe chưa.Một gã nói nhỏ:- Có chiến dịch hả anh?Bá trợn mắt:- Không phải hỏi. Cứ nhớ lời tao dặn nghe chưa. Nào, bây giờ đi xả rượu.Bá đứng dậy, loạng choạng. Một gã đỡ Bá và chúng dìu đi ra một chiếc xe Zace.Nhìn bộ dạng của Bá, cô nhân viên lễ tân khinh bỉ, nói với một nhân viên:- Coi hay chưa? Nghe bọn kia nói anh ta là công an đấy.
    ***
    Cùng thời điểm đó, Thượng tá Chương, Trưởng phòng Cảnh sát kinh tế lại đang ở một ngôi chùa. Chương thắp hương, thành kính khấn khứa rồi đi vào gian trong.Nhà sư trụ trì trông thấy Chương, vồn vã:- Chào thí chủ. Sao hôm nay lại tới thắp hương giờ này.Chương chắp tay:- Con chào thầy. Con đi công tác qua, vào thắp hương và thăm thầy một chút.- Mời anh ngồi xơi nước.Chương đỡ ly nước từ sư thầy:- Cảm ơn thầy.Rồi Chương lấy trong cặp ra một phong bì, đặt lên chiếc đĩa, hai tay đưa cho nhà sư:- Con gửi thầy chút ít để thầy thắp hương giùm con.Nhà sư chắp tay:- Đa tạ thí chủ – Rồi nhà sư nhìn Thượng tá Chương chăm chú và hỏi tiếp:- Trông sắc mặt thí chủ hình như có tin mừng.Chương cười:- Dạ, cũng có tin hơi vui ạ. Nhưng mọi việc còn đang mịt mù lắm.Nhà sư nói:- Mời thí chủ lên gian chính. Tôi sẽ tụng kinh, xin Phật tổ từ bi giúp người an tâm tĩnh mặc.Chương cười và nói:- Thầy ơi, những người như con, lúc này làm sao có thể “tĩnh mặc” được. Bao nhiêu việc cứ ùn ùn đổ lên đầu… Thầy có thể xem giúp con, từ nay đến cuối năm có gì thay đổi không?Sư thầy lấy trên bàn thờ xuống một chiếc đĩa lên ngang mày, lầm rầm khấn rồi đưa cho Chương:- Thí chủ hãy tĩnh tâm và mong muốn điều gì hãy tự nhủ trong lòng.Rồi nhà sư lấy ra tờ giấy và chờ Chương gieo quẻ.Chương cầm ba đồng chinh áp vào ngực mình, nhắm mắt, miệng mấp máy khấn. Rồi Chương gieo quẻ. Sư thầy chăm chú nhìn và vạch lên tờ giấy những hào của quẻ dịch. Sau 6 lần gieo quẻ, nhà sư nhìn kỹ rồi nói:- Xin nói thật, thí chủ đừng buồn.Chương cố giữ vẻ bình thản:- Xin thầy cứ nói. Người quân tử mong nhìn thấy họa trước chứ không mong thấy lộc.- Thí chủ nói đúng lắm. Tôi thấy bây giờ, nhiều người đến cửa Phật cầu cúng, mong Phật tổ cho tiền bạc, cho công danh… Nhưng họ không hiểu là khi đến thắp nhang kính lạy Đức Phật là chúng ta bày tỏ lòng thành kính với một bậc đại từ, đại bi và nguyện học theo gương Người để tu tâm dưỡng tính, sống Từ, Bi, Hỉ, Xả. Phật không cho ai công danh, không giúp ai lợi lộc. Chính họ đã biến cửa chùa thành nơi buôn thần, bán thánh, biến Phật thành kẻ nhận hối lộ.Nghe sư thầy nói, Chương gật đầu:- Dạ, con hiểu.Nhà sư lấy giấy vạch những hào của quẻ ra rồi giảng giải:- Cứ theo quẻ này, là quẻ Địa Lôi Phục, nội trong sáu chục ngày, thí chủ sẽ gặp họa lớn. Mà họa này do thí chủ gây ra.
    (Xem tiếp kỳ sau)N.N.P
    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  6. #6
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 6)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 6)
    Tháng Sáu 30, 2011Truyện dài kỳ
    Cụ Nguyễn Trãi có câu “Họa phúc hữu môi phi nhất nhật” - nghĩa là cái họa, cái phúc không phải bỗng dưng tới mà có căn nguyên, nguồn gốc từ sâu sa. Muốn tránh được, hoặc giảm được tai họa do tự mình rước vào, chỉ có một cách đó là lấy lòng thành để sửa lỗi.
    Nguyễn Như Phong
    ***
    Chương cau mày:- Thưa thầy, có cách nào hóa giải không?Sư thầy lắc đầu:- Cụ Nguyễn Trãi có câu “Họa phúc hữu môi phi nhất nhật” – nghĩa là cái họa, cái phúc không phải bỗng dưng tới mà có căn nguyên, nguồn gốc từ sâu sa. Muốn tránh được, hoặc giảm được tai họa do tự mình rước vào, chỉ có một cách đó là lấy lòng thành để sửa lỗi.Chương chắp tay:- Thưa thầy, con tự xét rằng, con không làm điều gì nên tội với người khác. Con chưa hại ai… Thưa thầy, vừa rồi bỏ phiếu tín nhiệm bầu phó giám đốc, con được gần tám chục phần trăm.Sư thầy khẽ thở dài:- Đấy là tôi nói theo quẻ. Mà quẻ này thì không báo gì đến chuyện công danh. Còn việc đời, phía trước mờ mịt lắm. Nhưng chả có thánh thần nào giúp được mình đâu, thí chủ hãy tin lời tôi nói.Chương đứng dậy, khẽ thở dài:- Con nhớ ạ. Con xin phép thầy, con đi.Nhà sư chắp tay:- Đa tạ thí chủ.
    ***
    Tại phòng làm việc của Giám đốc Công an tỉnh.Giám đốc Vượng nói:- Như vậy là những thông tin từ lời khai của tên Xổm Đi này là có cơ sở. Trước hết tôi quyết định thành lập Ban Chuyên án mang bí số TGV-01. Tôi sẽ là Trưởng ban chỉ đạo, đồng chí Minh là Trưởng ban chuyên án. Các đồng chí hãy chọn ra những cán bộ điều tra tin cậy nhất. Nên nhớ rằng, nếu đúng theo lời khai của Xổm Đi và theo những thông tin có được thì khả năng có cán bộ của chúng ta tham gia buôn bán ma túy là thật. Vì thế, việc giữ bí mật cho chuyên án là yếu tố quan trọng nhất quyết định sự thành bại.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ]Thượng tá Minh đứng lên nói băn khoăn:- Báo cáo giám đốc, vụ án này rất phức tạp, vì liên quan đến nhiều cán bộ trong chúng ta và quan chức ngành ngoài, phạm vi hoạt động của các đối tượng chính lại rất rộng từ Việt Nam sang Lào rồi Thái Lan, Myanmar và sang cả Trung Quốc… cho nên theo tôi, chúng ta…Minh bỏ dở câu nói vì Đại tá Vượng ngăn lại:- Tôi hiểu ý đồng chí. Định “đá quả bóng” này lên Tổng cục Cảnh sát chứ gì? Chúng ta cứ làm, nếu cần Tổng cục giúp đỡ, lúc ấy sẽ tính sau. Mà tại sao ta lại không dám lao vào vụ này nhỉ? Chả lẽ Ban Giám đốc và các đồng chí không đủ năng lực? Chả lẽ chúng ta sợ chính quân mình… Trong số hơn hai ngàn cán bộ, chiến sĩ công an tỉnh này, có không ít người kém năng lực, tha hóa, biến chất… nhưng số đó là bao nhiêu? Chắc chắn rất ít, cực kỳ ít. Vì thế, chúng ta mới hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Thôi, không bàn lùi nữa, các đồng chí triển khai ngay đi. Còn ngày mai, tôi sẽ xin gặp, báo cáo trực tiếp với Bộ trưởng.
    ***
    Kết thúc cuộc họp, Thượng tá Minh và Hoàn đi ra đến cửa thì Giám đốc Vượng gọi lại:- Này, Minh. Nếu có ai thắc mắc, tại sao chưa bắn Xổm Đi thì cậu nói sao?Minh quay lại:- Báo cáo anh, từ sáng đến giờ chưa nghĩ ra cách nói dối thế nào cho hợp lý.Đại tá Vượng cười:- Cứ nói là trên có lệnh hoãn thi hành án vì có nhiều tình tiết chưa thật ba năm rõ mười.- Không anh ạ, cứ nói sắp có hoạt động ngoại giao nên hoãn, như thế hay hơn.- Ồ, đúng rồi, quả là cao kiến – Đại tá Vượng vui vẻ.
    ***
    Trên đường về phòng làm việc, Thượng tá Minh và Hoàn gặp Thượng tá Chương. Lúc này, Chương cũng mới ở chùa về. Trông thấy Minh, Chương vồn vã:- Chào anh Minh. Sáng tôi xuống gặp anh có chút việc, nhưng nghe nói anh đi thi hành án tử hình thằng Xổm Đi.- Ờ, nhưng lại hoãn – Vừa nói Minh liếc mắt nhìn Hoàn.Hoàn hiểu ý, anh nói:- Xin phép hai thủ trưởng, em đi trước.Nói xong, Hoàn đi luôn.Chương sững người:- Sao tôi nghe nói là bắn rồi?- Đến phút chót, có lệnh từ cấp trên xuống là sắp có hoạt động ngoại giao cấp Nhà nước nên tạm hoãn đã.Minh nói đến đấy thì ngừng và kín đáo quan sát sắc mặt của Chương. Và quả nhiên, anh thấy Chương thần mặt ra.Không muốn để lộ là mình đang quan sát, Minh lấy thuốc lá ra hút. Châm điếu thuốc xong, Minh mới hỏi:- Có việc gì mà anh Chương suy nghĩ thế?Chương đang mải suy nghĩ, nghe Minh hỏi, vội cười xòa:- À, chả là đằng nhà vợ tôi có thằng cu em nghiện quá. Nó như giặc trong nhà. Hôm nọ khuân cả đống xoong nồi đi bán. Anh có quen cơ sở cai nghiện nào tốt, tống nó vào giúp tôi với?Minh nói ngay:- Tưởng gì, chuyện đó trong tầm tay. Nhưng phải xác định cho gia đình là cai nghiện trong 3 năm thì may ra mới thoát. Chớ đi vài tháng thì chỉ vô ích thôi.Chương gật đầu:- Dạ, tôi sẽ nói với gia đình. Thật ra, thằng này nghiện đi nghiện lại cũng một phần do gia đình chiều nó quá.Thượng tá Minh nói:- Lúc nào đưa cho tôi cái tên, tôi lo cho.Chương đáp:- Cám ơn anh Tư, tôi đi nghe.Chương nói xong rồi vội vã quay đi. Thượng tá Minh nhìn theo và khẽ thở dài.
    ***
    Tại một quán karaoke, Lê Văn Bá cùng mấy tên đàn em ngồi trong một phòng lớn và bắt đầu cuộc thi “hoa hậu”.Bảy cô gái chân dài mặc bikini đang đứng ưỡn ẹo trước mặt cả bọn. Bá lim lim mắt, có vẻ lơ đãng…Một tên hỏi:- Anh Bá, thấy em nào xứng đáng hoa hậu?Bá vẫn đang say, nói lè nhè:- Đứa nào anh cũng thấy xứng đáng là hoa hậu hết… Thưởng!Cả bọn hò hét:- Thưởng. Sếp bảo thưởng.- Thưởng ngay! Mỗi em một tờ con.Một tên lấy ra xấp tiền 100 ngàn và nhét vào ngực cho mỗi cô một tờ.Đám con gái khoái chí, lăn xả vào.Một ả nói:- Mình ơi, cho em được làm vợ mình hôm nay nhé.Lại một ả nữa:- Anh ơi, em có là hoa hậu của anh không?Một ả lăn xả vào Bá:- Mình ơi, uống rượu nhiều thế này có làm em thất vọng không?Một gã thét lên:- Mở nhạc to lên. Nào, bắt đầu màn múa bụng.Tiếng nhạc mở tức ngực. Các ả cave bắt đầu uốn éo như những con rắn trong tiếng nhạc hoang dại, bọn chúng cởi phăng áo… cả bọn rú lên phấn khích.Bỗng Bá thấy điện thoại di động trong túi quần mình rung. Bá vội lấy ra xem và giật mình khi thấy số máy quen thuộc. Bá vội giơ tay hét:- Dừng… dừng ngay. Tắt nhạc.Lập tức tiếng nhạc vụt tắt. Bá giơ ngón tay làm hiệu cho mọi người im lặng rồi cầm điện thoại nói:- Thưa đại ca, em nghe đây ạ…Không hiểu người đằng kia nói gì chỉ thấy Bá nói:- Trời… Em đã thấy rõ… vâng, trói nó vào cột rồi mà… Dạ, em về ngay… Vâng, anh yên tâm. Dạ, chuẩn bị phương án hai ạ. Vâng!Bá nhét điện thoại vào túi quần, nói bực bội:- Mẹ kiếp, hỏng hết cuộc vui. Thôi, tụi mày ở đây. Tao phải về có việc.Bá nói xong và đi ra luôn. Cả bọn chưng hửng. Một tên chạy theo Bá:- Em đưa anh về được không?Bá quay phắt lại, gắt:- Thế mày định để tao đi xe ôm về ha?
    ***
    Tại một quán cà phê nhỏ nhưng sang trọng, nằm kín đáo ở một con phố vắng. Thượng tá Chương đang sốt ruột chờ Bá.Bá đi như chạy vào quán và thấy Chương, anh ta vội đi tới:- Anh Chương, có chuyện gì vậy?Chương quắc mắt nhìn Bá nói gay gắt, nhưng đủ nghe:- Sáng nay có bắn thằng Xổm Đi đâu.Bá trố mắt:- Em thấy bịt mắt, dẫn nó đi, em mới về. Hừm, làm gì có chuyện ấy.Chương lạnh lùng:- Vậy mà lại hoãn.Bá hỏi dồn:- Ai nói với anh vậy?- Lão Minh chứ ai. Tao vừa gặp, lão ấy cho biết là cấp trên ra lệnh ngừng xử bắn vì sắp có hoạt động ngoại giao.Bá tái mặt rồi nói gượng:- Chắc có đoàn cấp cao nào sang Lào. Nếu thế, chỉ tuần sau là bắn.Chương trầm ngâm:- Nếu đúng như thế thì không có chuyện gì. Nhưng liệu có nguyên nhân gì khác không?Bá nói:- Em chắc không có chuyện gì đâu anh ơi. Em có mấy thằng em làm ở PC17, có gì nó thông báo ngay.Chương trợn mắt, nói rin rít qua kẽ răng:- Tin thế nào được chúng nó. Mày không biết ông Minh thủ đoạn nghiệp vụ giỏi thế nào đâu. Bây giờ ăn nói thế nào với bọn bên kia đây. Phải dỏng tai lên mà tìm hiểu cho thật kỹ lý do ngừng bắn thằng Xổm Đi nghe chưa. Tao thì không tin là họ tha chết cho một thằng buôn ma túy vì lý do ngoại giao. Với loại tội phạm này, quốc gia nào mà không rắn tay.Rồi Chương hỏi Bá:- Ở trong trại, đàn em của mày sao rồi?- Dạ, hiện nay, có một thằng đang làm tự giác, hàng ngày chuyên đi đưa cơm cho bọn tử tù.- Thế thì tốt. Phải tính phương án hai ngay. Càng sớm càng tốt, nghe chưa.Bá đáp:- Dạ, em hiểu. Em làm ngay. Ông anh cứ yên tâm. Nhưng… nhưng…?Bá ngập ngừng bỏ dở câu nói.Chương quắc mắt:- Nhưng cái gì?Bá ấp úng:- Ông anh ơi, em hết sạch “đạn” rồi!Chương hỏi:- Hừ, hôm rồi mày khoe với tao là mới có hơn một tỉ vậy đâu hết rồi?Bá gãi đầu:- Em chết mấy trận bóng vừa rồi.Chương nhìn Bá khó chịu:- Sao mày ngu thế! Ngu hết phần người khác. Mày cứ lo đi, hết bao nhiêu thì bảo. Mà tao nói cho mà biết, trưởng phòng đã để ý đến chuyện ăn chơi, cờ bạc, em út của mày rồi đấy. Liệu mà giữ gìn. Mày nên nhớ là không cái gì qua mắt được quân hình sự đâu.
    ***
    Trời đã tối. Hoàn trở về nhà. Đó là một căn nhà nằm ở rìa thành phố trong một khuôn viên khá rộng, có cây ăn trái, có vườn cam nhỏ. Nhà xây một trệt một lầu mang phong cách kiến trúc Lào.Từ bên ngoài, Hoàn đã nghe thấy tiếng nhạc Lào quen thuộc, đó là bài “Sáo Xiêng Khoảng” (Em gái Xiêng Khoảng) – một hát ca ngợi cô gái Xiêng Khoảng đảm đang, đánh Mỹ giỏi.Hoàn vào nhà và ngạc nhiên khi thấy bố và mẹ đang múa Lăm Vông.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Cảnh sát Thái khám xét người từ khu Tam Giác Vàng đi ra

    Hoàn cười:- Hôm nay có gì vui mà bố mẹ múa Lăm Vông thế này?Ông Chinh, bố của Hoàn ôm lấy vai con trai:- À, tháng tới, bố và mẹ được mời về Lào, đi cùng với Hội cựu chiến binh của tỉnh nên phải tập lại múa Lăm Vông chứ.Bà Bun Xa Ly, mẹ của Hoàn vui vẻ:- Con ơi, múa Lăm Vông với mẹ đi.Hoàn múa cùng mẹ, còn ông Chinh thì hát theo.Bài hát hết, bà Bun Xa Ly bảo:- Con múa đẹp lắm. Chắc là Cay Xỉ dạy con phải không?Hoàn cười bẽn lẽn:- Vâng ạ. Cay Xỉ múa Lăm Vông đẹp nhất trong số sinh viên Lào ở trường đấy.Ông Chinh cười vang:- Hừm, với mày, thì Cay Xỉ cái gì mà chả đẹp. Nhưng mà thôi, nó về Lào rồi, không còn duyên phận gì đâu. Quên nó đi.Bà Bun Xa Ly lườm chồng:- Thế hồi xưa, khi ông về Việt Nam, sao không quên tôi đi?Ông Chinh nhìn vợ tình tứ:- Ngày ấy, tôi có mỗi chiếc balô và khẩu súng. Mình cũng có mỗi chiếc balô, muốn tìm đến nhau, nhẹ nhàng lắm. Còn bây giờ… Cay Xỉ có cả một nhà máy, lại có biệt thự ở Viêng Chăn…? Nhà mình lại có mỗi thằng Hoàn? Nếu có hai đứa, tôi cho thằng Hoàn ở rể bên Lào ngay, hơn nữa, thằng Hoàn là công an, lấy vợ cũng phải xét lý lịch ba đời. Nhà Cay Xỉ, có hai ông chú đang sống ở Mỹ đấy.Bà Bun Xa Ly có vẻ buồn buồn. Nhưng rồi bà lại vui ngay. Bà bảo Hoàn:- Con chuẩn bị ăn cơm. À, lát nữa có cái Liên, con gái bác Hưng đến chơi đấy. Lúc nãy nó gọi điện.Nghe thế, Hoàn không vui:- Sao mẹ không bảo là con đi về muộn.Ông Chinh:- Con hay thật. Sao cứ phải khó chịu với nó. Mà này, làm rể nhà ông Chủ tịch tỉnh cũng tốt chứ sao. Bố thấy cái Liên ngoan đấy chứ, lại giỏi nữa. Nó làm Trưởng phòng Kinh doanh của Tập đoàn Xây dựng Thành Đạt… Thế là được con ạ.Hoàn dửng dưng:- Nhưng mà con không thích. Con thấy cô ta cứ thế nào ấy. Hay khoe là gặp ông nọ, ông kia.Hoàn đi lên gác rồi anh dừng lại:- Lát nữa, con phải làm kế hoạch công tác. Nếu Liên đến, mẹ cứ bảo là con chưa về nhé. À, mẹ ơi, sáng mai đồ cho con ít xôi bằng gạo nếp Lào nhé. Cả thịt lợn nướng nữa…Bà Bun Xa Ly hỏi:- Lại mang cho đứa con gái nào à?Hoàn cười:- Không, mang cho con trai.Bà hỏi:- Ai đấy, sao mẹ không biết.Bà Bun Xa Ly nhìn theo con trai, lắc đầu. Rồi bà quay sang nói với ông Chinh:- Nó giống hệt tính ông. Không thích cái gì là đố mà ép được.Ông Chinh cười hì hì nói:- Có thế thì tôi mới lặn lội trở về Lào để lấy mình chứ.Bà Bun Xa Ly lườm yêu chồng rồi quay đi dọn cơm.Trong bữa cơm, bà Bun Xa Ly hỏi Hoàn:- Con cần nhiều xôi không?Hoàn:- Đủ cho một người ăn thôi mẹ ạ. Nhưng mẹ cứ làm nhiều nhiều một chút. Nhưng con phải mang đi sớm đấy.Bà Bun Xa Ly:- Thế thì mẹ phải làm từ tối nay. Mà con cho ai vậy?Hoàn vẫn lảng tránh:- Không phải cho bạn gái đâu mà.Chợt bà Bun Xa Ly trầm ngâm:- Lúc nãy, mẹ đọc một tờ báo điện tử viết rằng sáng nay đã xử bắn thằng Xổm Đi, vì buôn ma túy. Mẹ thương nó quá.
    (Xem tiếp kỳ sau)
    N.N.P
    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  7. #7
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 7)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 7)
    Tháng Bảy 2, 2011 Truyện dài kỳ |
    Chợt Thượng tá Minh nhìn thẳng vào Xổm Đi và hỏi: "Đại Thắng này!". Xổm Đi như bị điện giật, anh ta trố mắt nhìn Thượng tá Minh, rồi lắp bắp: "Cán bộ… cán bộ gọi tên tôi"…
    Nguyễn Như Phong
    ***
    Hoàn sững người:- Sao, mẹ biết nó à?Bà Bun Xa Ly gật đầu:- Mẹ biết nó từ khi mới lọt lòng.Ông Chinh cũng kêu lên:- Có phải thằng Xổm Đi, con cô Vi Lay không?Bà Bun:- Đúng rồi. Ngày ở chiến khu Sầm Nưa, mẹ và Vi Lay ở cùng đại đội quân y…
    ***
    Thấy mẹ thần mặt ra, Hoàn nói:- Mẹ ơi, đừng lo quá nữa. Hôm nay hoãn xử bắn thằng Xổm Đi rồi. Con muốn mẹ nấu xôi là để mang cho nó đấy.Bà Bun:- Thật thế hả con. Thế thì Trời, Phật phù hộ cho chị Vi Lay rồi. Thằng Xổm Đi cũng khổ, bố hy sinh khi nó mới bốn tuổi. Nhưng Vi Lay không lấy chồng mà ở vậy nuôi nó. Con nói với lãnh đạo, hôm nào cho mẹ vào thăm nó được không?Ông Chinh thắc mắc:- Tại sao nó buôn ma túy nhiều như thế mà lại được hoãn thi hành án?Hoàn nói ngập ngừng:- Nghe nói… có… có đoàn Chính phủ sang Lào, nên cấp trên hoãn.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Cửa khẩu Tachilech giữa Thái Lan và Myanmar

    Bà Bun thở dài:- Thế thì cũng chả sống được… Đoàn đi về, họ lại bắn thôi. Khổ thân chị Vi Lay…Hoàn rất muốn nói cho mẹ biết tình hình, nhưng vì sợ lộ bí mật, nên anh chỉ nói ỡm ờ:- Con nghe nói là sẽ hoãn vô thời hạn… Biết đâu nó lại chả được đặc xá. Sắp tết rồi.Bà Bun tươi nét mặt:- Nếu được như vậy thì may quá. Mai con gặp nó, bảo là mẹ gửi lời hỏi thăm. Con xem có cách nào giúp nó, bảo ban nó khai cho tốt. Nghe nói là con nó cũng còn nhỏ. Năm trước, mẹ về Lào, nhưng không qua thăm chị Vi Lay được.Chợt trong đầu Hoàn lóe lên hình ảnh Xổm Đi xỏ chiếc nhẫn vào tay. Hoàn nói:- Mẹ ạ, sáng nay, lúc làm thủ tục xử bắn Xổm Đi, có một số tài sản của anh ta như nhẫn, đồng hồ, dây chuyền, Xổm Đi đeo chiếc nhẫn vào tay còn các thứ khác thì bảo mang về cho gia đình.Bà Bun giật mình hỏi ngay:- Con có nhìn kỹ chiếc nhẫn không? Có phải chiếc nhẫn mặt vuông, trên đó có chữ V không?Hoàn ngơ ngác:- Sao, mẹ cũng biết chiếc nhẫn đó à?Bà Bun nói với vẻ bùi ngùi:- Mẹ nhớ lắm. Chiếc nhẫn đấy là nhẫn đính hôn của cô Vi Lay. Khi thằng Xổm Đi được năm tuổi, một hôm nó cứ đòi chiếc nhẫn, cô Vi Lay chiều con, tháo nhẫn ra, buộc vào một sợi dây dù rồi treo vào cổ nó. Thằng Xổm Đi mang đi chơi, chẳng hiểu sao, nó tháo ra rồi nghịch và ném xuống bờ ao gần nhà. Nó về, nói với mẹ là mất… Thế là có kẻ xấu bụng nói rằng, chắc do mấy anh bộ đội tình nguyện lấy… Vậy mà cô Vi Lay cũng tin. Cô ấy nói bóng gió là chỉ có bộ đội tình nguyện lấy. Bố con tức lắm, họp tất cả lại và quyết tâm tìm cho ra chiếc nhẫn. Dỗ dành mãi, thằng Xổm Đi mới nói là rơi xuống ao… Rồi bố con cùng mấy anh em tát cạn cả chiếc ao nhỏ và lấy rổ múc bùn lên sàng… May mà thấy được chiếc nhẫn. Cô Vi Lay ân hận lắm, xin lỗi bố con mãi.Ông Chinh nghe bà Bun Xa Ly kể lại chuyện cũ thì chợt ứa nước mắt. Ông nói với giọng bùi ngùi:- Thằng Xổm Đi, lúc bé, nó hiền lành và thật thà như đếm. Chỉ tiếc anh Khăm Tả hy sinh sớm, cho nên sau này, hai mẹ con cũng khổ. Con ạ, mày cũng kín miệng quá. Nếu mày nói cho bố mẹ biết về thằng Xổm Đi từ trước, thì biết đâu, bố mẹ chả giúp được chúng mày điều gì.Hoàn cười ngượng nghịu:- Việc án từ, phải giữ bí mật mà bố.
    ***
    Buổi sáng.Xổm Đi ở trong phòng giam cùng với hai phạm nhân khác. Họ là những người được giám thị trại giam giao cho bảo vệ và giám sát Xổm Đi.Một người hỏi Xổm Đi:- Này, Xổm Đi, nghe nói vợ mày đẹp lắm phải không?Xổm Đi cười sung sướng:- Ồ, không đẹp lắm đâu. Con gái Việt Nam đẹp hơn.Một người hỏi:- Thế mày hay sang Việt Nam, sao không lấy một đứa làm vợ?Xổm Đi vui vẻ đáp:- Ồ, không dám đâu. Pháp luật Việt Nam khó lắm.Một người lại hỏi:- Mày chắc chơi gái Việt Nam nhiều lắm?Xổm Đi cười bẽn lẽn, rồi khuôn mặt sáng bừng lên, hào hứng:- Ô, nhiều thì nhiều lắm. Nhưng đứa nào cũng chỉ thích mình, chiều mình khi túi mình nhiều tiền thôi.Cả hai gã kia cười nghiêng ngả.Đúng lúc đó, có tiếng mở khóa. Cả bọn im bặt, nhìn ra.Cánh cửa mở. Một cảnh sát bảo vệ vào, gọi:- Xổm Đi!Xổm Đi vội im bặt, đứng phắt dậy:- Thưa, cán bộ gọi tôi?- Anh đi ra.Xổm Đi được hai cảnh sát bảo vệ đưa lên phòng hỏi cung. Trên bàn hỏi cung có một đĩa hoa quả: nho, táo, một gói thuốc lá và cả đồ uống trà.Thượng tá Minh và Hoàn cùng một cán bộ của Viện Kiểm sát và hai điều tra viên đã ngồi chờ sẵn.Xổm Đi vào, chắp tay, cúi đầu lễ phép:- Chào các cán bộ ạ.Thượng tá Minh:- Chào anh. Thế nào, đêm qua ngủ ngon chứ.Xổm Đi xoa đầu, gãi liên tục, rồi nhăn nhó:- Thưa cán bộ, hôm qua ngứa đầu quá, không ngủ được.Thượng tá Minh:- Anh bị gầu à?Xổm Đi gật đầu:- Dạ vâng.Thượng tá Minh hỏi:- Bây giờ ngứa lắm à?Xổâm Đi cười ngượng nghịu:- Vâng ạ. Ngứa muốn chết.Thượng tá Minh bảo một chiến sĩ cảnh sát bảo vệ:- Cậu chạy ra ngoài, mua giùm tôi chai dầu gội đầu, loại nào trị gầu tốt nhất ấy.Nói rồi, Minh đưa tiền cho anh cảnh sát.Hoàn hỏi Xổm Đi:- Sáng nay anh ăn gì?Xổm Đi đáp:- Thưa cán bộ, ăn mì tôm ạ.Hoàn lấy trong cặp ra một gói xôi trắng được bọc lá chuối hơ lửa và một gói muối ớt, một gói có mấy miếng thịt lợn nướng.Mắt Xổm Đi sáng lên khi nhìn thấy những món ăn quen thuộc.- Ôi, ngon quá… Xổm Đi thốt lên.Hoàn bảo:- Anh ăn đi. Xôi này, mẹ tôi làm đấy.Xổm Đi bê gói xôi lên, hít một hơi dài rồi nói:- Thơm quá cán bộ ơi. Mà sao lại như xôi người Lào làm ấy.Hoàn cười:- Anh tinh lắm. Đúng là do một phụ nữ Lào nấu đấy.Xổm Đi ăn xôi từ tốn như để tận hưởng cái ngon. Xổm Đi hỏi:- Thưa cán bộ, tôi không nghĩ đời mình còn được ăn bữa xôi ngon đến như thế này.Thượng tá Minh:- Nói cho anh biết nhé, cán bộ Hoàn đây có một nửa dòng máu Lào đấy.Xổm Đi trố mắt. Hoàn cười và nói tiếng Lào:- Anh ăn ngon không?Xổm Đi đáp ngay bằng tiếng Lào:- Ngon lắm cán bộ ơi. Thế cán bộ sinh ra ở Lào à?Hoàn đáp:- Không, nhưng mẹ tôi là người Lào. Quê bà ở U Đôm Xay. Ngay sát dòng Mê Kông.Xổm Đi vừa ăn, vừa chảy nước mắt. Thượng tá Minh và anh cán bộ Viểm Kiểm sát nhìn nhau.Hoàn an ủi bằng tiếng Lào:- Thôi nào, ai lại vừa ăn vừa khóc thế.Xổm Đi chùi nước mắt:- Thưa cán bộ, ăn miếng xôi này, tôi nhớ mẹ tôi…Nói đến thế, Xổm Đi bỏ miếng xôi, khóc nức nở.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Cánh đồng Chum, tỉnh Xiêng Khoảng (Lào)

    Hoàn dịch lại nghĩa những câu mình và Xổm Đi nói cho mọi người nghe rồi nói:- Bình tĩnh nào Xổm Đi, nếu anh thành khẩn, chắc chắn anh được sớm về với mẹ, với vợ con.Xổm Đi tươi tỉnh trở lại và tiếp tục ăn xôi. Loáng cái, anh ta ăn hết nửa gói xôi, anh ta bớt lại thịt và cả muối ớt.Xổm Đi nói:- Xin phép cán bộ cho tôi được mang về phòng giam ạ.Minh gật đầu.Anh cảnh sát mang chai nước gội đầu Clear vào.Thượng tá Minh bảo:- Đồng chí đưa anh ta đi gội đầu cho hết ngứa. Gội luôn hai lần là êm ngay.Hai cảnh sát bảo vệ dẫn Xổm Đi vào phòng tắm.Một người giúp Xổm Đi gội đầu vì hai tay Xổm Đi bị khóa.Anh gãi đầu cho Xổm Đi rất kỹ rồi lại xả nước cẩn thận.Xổm Đi cứ xuýt xoa:- Sướng quá, sướng quá cán bộ ơi.
    ***
    Trong phòng, anh kiểm sát viên nói:- Hôm nay tôi mới được chứng kiến sức mạnh của lòng nhân ái.Thượng tá Minh:- Người Lào vốn bản tính hiền lành, thật thà và sống rất tình nghĩa cho nên phải biết trân trọng đức tính ấy của họ.Hoàn cười:- Tối hôm qua, em nói mẹ em thổi xôi, mẹ em lại tưởng em mang cho cô sinh viên Lào nào. Lúc đầu bà không cho, vì biết trước đây em đã quý mến Cay Xỉ. Cuối cùng em phải nói là cho Xổm Đi, bà mới tin. Mà các anh ạ, mẹ em và mẹ Xổm Đi, ngày xưa ở cùng một đơn vị quân y. Hôm qua, khi đọc báo nói về vụ án này, bà đã ngờ ngợ. Sau hỏi ra mới biết là đúng. Mẹ Xổm Đi tên là Vi Lay. Xổm Đi đẻ ở khu căn cứ của Chính phủ Lào tại Sầm Nưa. Ông bố hy sinh từ lúc Xổm Đi mới có 4 tuổi. Lúc nhỏ, Xổm Đi còn có một tên Việt Nam do các bộ đội tình nguyện đặt cho.Thượng tá Minh nói:- Chà, chuyện hay như tiểu thuyết, sao giờ cậu mới nói.Hoàn nói:- Thì sáng nay, mẹ em mới kể thêm. Tên Việt Nam của Xổm Đi là Trần Đại Thắng. Sở dĩ có tên này là vì đúng hôm đó, quân ta thắng lớn ở Cánh đồng Chum. Chắc chắn Xổm Đi không thể không nhớ tên Việt đó. Còn chiếc nhẫn anh ta đang đeo, cũng có lịch sử li kỳ lắm.Thượng tá Minh nói như reo lên:- Hay lắm! Thế thì hôm nay, không có lý do gì mà anh ta không dốc bầu tâm sự .Hai cảnh sát dẫn Xổm Đi đã gội đầu xong đi vào, trông nét mặt anh ta sáng sủa hẳn lên.Mọi người vui vẻ uống trà, hút thuốc. Chợt Thượng tá Minh nhìn thẳng vào Xổm Đi và hỏi:- Đại Thắng này!Xổm Đi như bị điện giật, anh ta trố mắt nhìn Thượng tá Minh, rồi lắp bắp:- Cán bộ… cán bộ gọi tên tôi.Thượng tá Minh mỉm cười:- Không gọi anh thì gọi ai. Anh có tên Việt Nam hay lắm.Xổm Đi ngơ ngác:- Nhưng sao cán bộ biết tên ấy của tôi?Thượng tá Minh mỉm cười:- Thật ra, chúng tôi không biết, nếu như người nấu xôi cho anh ăn không nói. Nhưng mà bà biết anh rất rõ, vì chơi thân với mẹ anh là bà Vi Lay. Bà ấy, nếu nhắc tên, có khi anh nhớ.Xổm Đi nói:- Thưa… Thưa cán bộ, bà tên là gì?Hoàn nói:- Bun Xa Ly… Bun Xa Ly! Anh có nhớ không?Xổm Đi nhíu mày suy nghĩ rồi reo lên:- Nhớ… Bác Bun! Bác sĩ Bun. Ôi, ngày còn bé, bác Bun đã tiêm cho tôi vì tôi bị ốm. Ôi, cán bộ là con bác Bun à?Hoàn nói:- Đúng rồi. Mẹ tôi đấy. Khi biết tôi mang xôi cho anh, bà gửi lời hỏi thăm anh và sẽ xin phép cán bộ Minh vào thăm anh. Mẹ tôi nói, ngày ở chiến khu Sầm Nưa, anh hiền và ngoan nhất.Rồi Hoàn chỉ vào chiếc nhẫn anh ta đang đeo:- Anh còn nhớ được lần đánh rơi chiếc nhẫn này xuống ao chứ?Xổm Đi run cả người, nói lắp bắp:- Nhớ… nhớ lắm ạ. Bác Chinh phải tát cả ao để tìm chiếc nhẫn này đấy. Vì thế, mẹ tôi bảo, con đeo chiếc nhẫn này thì không bao giờ được quên bộ đội tình nguyện Việt Nam.Thượng tá Minh:- Bác Chinh là bố của cán bộ Hoàn đấy.Xổm Đi sững người, nét mặt dại hẳn đi, rồi hắn nhìn Minh, nói cầu khẩn:- Trời ơi, thế này là Trời, Phật cho tôi được sống rồi. Sao lại có chuyện lạ lùng thế này. Cán bộ ơi, cán bộ cho tôi được gặp bác Bun nhé. Tôi mà được gặp bác Bun thì cũng như thấy mẹ tôi, rồi cán bộ có xử bắn, tôi cũng không oán thán gì hết.Thượng tá Minh:- Được, chúng tôi sẽ mời bác Bun tới gặp anh. Còn anh yên tâm, án tử hình sẽ được thay đổi, nếu như anh hợp tác trung thực với chúng tôi. Nào, chúng ta vào việc nhé.Xổm Đi ngồi lại ngay ngắn và xin một điếu thuốc lá.Thượng tá Minh chỉ sang anh kiểm sát viên:- Đây là cán bộ Hoàng, Kiểm sát viên. Người được giao nhiệm vụ giám sát các hoạt động tố tụng của chúng tôi.Rồi Minh ra hiệu cho Hoàng.Hoàng mở cặp lấy ra 5 bức ảnh loại 6×9 chụp chân dung các sĩ quan cảnh sát và bày ngay ngắn lên bàn.Thượng tá Minh hỏi:- Anh biết ai trong số 5 người này? Hãy nhìn cho kỹ nhé.Xổm Đi nhìn chăm chú rồi lắc đầu.Hoàn lấy tiếp 5 tấm ảnh nữa, trong này có ảnh của Lê Văn Bá và ảnh Thượng tá Chương.Xổm Đi nhặt ngay tấm ảnh của Bá lên và nói dứt khoát:- Cán bộ Bá đây.Hoàng, cán bộ Viện Kiểm sát:- Anh hãy xem kỹ.Xổm Đi nói ngay:- Đúng cán bộ Bá. Người này, làm sao tôi quên được.Thượng tá Minh:- Vậy anh hãy ghi xác nhận người trong tấm ảnh này có tên là gì vào đằng sau. Anh cứ ghi bằng tiếng Lào.Hoàn đưa bút cho Xổm Đi. Xổm Đi ghi ngay bằng tiếng Lào “Người công an này tên là Lê Văn Bá, sinh ngày 2-12-1966”. Rồi Xổm Đi nắn nót ký tên.Tất cả những việc làm đó đều được camera kỹ thuật ghi lại.Xổm Đi nhìn 4 tấm ảnh còn lại và nhìn kỹ tấm ảnh Thượng tá Chương. Xổm Đi cầm tấm ảnh lên, ngắm nghía hồi lâu rồi nói:- Cán bộ này… cấp to nhất, quan trọng nhất. Nhưng nhìn ảnh này khó quá. Nếu người trong ảnh này có vết sẹo nhỏ ở sát tai phải thì đúng.(Xem tiếp kỳ sau)
    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  8. #8
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 8)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 8)
    Tháng Bảy 6, 2011 Phóng sự-Điều tra,Truyện dài kỳ
    Na Tha Von và Chiến đi một xe, còn hai vệ sĩ và cô gái lúc nãy đón Chiến đi một xe. Xe vừa chạy xuống hết chân đồi thì Na Tha Von có điện thoại di động. Cô nghe và nét mặt thay đổi rất nhanh.
    Nguyễn Như Phong
    ***
    Thượng tá Chương gặp Bá ở một quán cà phê.Chương nói với vẻ lo lắng:- Tao đã hỏi kỹ rồi. Chẳng có đoàn cấp cao nào sang Lào cả, ở Bộ Công an cũng không có đoàn nào đi. Hỏi một ông trong Hội đồng Thi hành án, thì ông ấy nói là chả hiểu sao lão Minh lại đề nghị hoãn. Lý do thế nào thì không biết.Bá gật đầu:- Đệ tử của em ở trong trại cho hay, thằng Xổm Đi chuyển đi giam ở chỗ nào ấy. Khu tử hình không thấy có nó.Chương trầm ngâm:- Như vậy là có chuyện rồi. Rất có thể trước lúc bị mang đi bắn, thằng Xổm Đi đã khai ra điều gì đó quan trọng nên tay Minh mới làm như vậy.Chương ngừng một lát rồi ánh mắt chợt lóe sáng:- Mày biết chuyện thằng Hoàn có mẹ là người Lào không?[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Cầu hữu nghị Lào - Thái bắc qua sông Mê Kông.

    Bá:- Việc ấy ai chả biết. Thằng Hoàn còn phải lòng một con bé sinh viên Lào.Chương khẽ gật đầu:- Vậy tại sao ta không nghĩ rằng có một vụ “chạy án” trong việc này?Bá hỏi:- Ý anh là… là…?Chương nói:- Phải biến điều không có thật thành có thật. Đó là việc thứ nhất. Còn việc thứ hai là phải tính thằng Xổm Đi.Chương ngừng lại, rồi nói quyết đoán:- Mày là người chơi nhiều với nó, nên người có nguy cơ nó khai ra, chính là mày. Mà theo linh cảm của tao, đó là điều chắc chắn. Cho nên, phải tính thằng Xổm Đi theo phương án hai sớm giờ nào, hay giờ đó.Bá nói với vẻ sợ sệt:- Em sợ nó bị đưa sang trại giam của Bộ. Nếu tình hình căng, có lẽ em phải biến thôi.Nghe Bá nói vậy, Chương sáng mắt lên:- Hay đấy. Biến sang Lào, mày có nhiều đệ tử ở Lào, chắc không có vấn đề gì. Rồi từ Lào sang Thái. Trước mắt, cứ bùng đi vài năm, rồi thế nào thì tùy cơ ứng biến. Chứ ở đây, nhỡ thằng Xổm Đi khai ra thì chết tất. Nhưng mày cho thực hiện phương án hai ngay. Còn tìm thằng Xổm Đi trong trại giam này, khó gì.Rồi Chương rút ra đưa cho Bá một xấp 10 ngàn đôla:- Cầm lấy mà lo việc.
    ***
    Hoàng Chiến tới cửa khẩu Bò Kẹo đi sang Thái Lan từ rất sớm. Chiến đi trên chiếc xe Land Cruise màu trắng.Khi Trạm Công an cửa khẩu Bò Kẹo vừa mở cửa thì Chiến là người đầu tiên đến trình hộ chiếu và làm thủ tục xuất cảnh.Anh công an cửa khẩu nói tiếng Việt bập bẹ:- Chào chú Chiến. Chú sang Thái đi chơi hay có việc?Chiến cười rất tươi:- Chào Thoong Kẹo. Bố cháu có khỏe không? Hôm nào tới nhà chú chơi đi.Anh Công an Lào có tên là Thoong Kẹo nói:- Ôi, chán lắm chú ơi. Bố cháu bị tai biến mạch máu não, bây giờ đi phải có người dìu.Chiến hỏi với vẻ ân cần:- Sao không cho chú biết sớm. Cháu cho bố uống thuốc gì rồi?Thoong Kẹo lúng túng:- Cháu cũng không rõ ở bệnh viện cho uống thuốc gì.Chiến thở dài và vẫy tay bảo Thoong Kẹo:- Phải có sừng tê giác. Chú sang Thái có việc, ngày kia về… Cháu ra ngoài chú bảo.Anh công an nhờ người trực thay rồi chạy ra. Chiến kín đáo nhét vào tay anh ta 500đôla:- Chú gửi cháu lo thuốc cho bố. Chú về, sẽ đem sừng tê giác đến ngay. Mà sao cháu không cho chú biết? Ngày xưa, lúc chú bị thương, bố cháu cõng chú chạy gần nửa ngày mới thoát. Ơn đấy, chú sống để dạ, chết mang theo.Thoong Kẹo cảm động:- Chú tốt với bố cháu quá. Cháu cảm ơn chú.Chiến vỗ vai anh công an:- Thoong Kẹo, cháu phải coi chú như là em của bố cháu. Có gì khó khăn về kinh tế, phải nói nghe chưa?- Dạ, cháu nhớ ạ.- Thôi, chú đi nhé. À, có thích thứ gì bên Thái không, chú mua cho.Thoong Kẹo lắc đầu:- Cháu không cần gì đâu chú ạ. Chú đi vui vẻ nhé.Hoàng Chiến thong thả đi xuống bến và mua vé lên thuyền đi qua sông Mê Kông sang đất Thái Lan.Chiến ngồi lơ đãng ngắm dòng sông và những chiếc thuyền đang lao vun vút trên sông.Thuyền cập bến, Chiến lên bờ và đã thấy có chiếc xe Lexus đỗ ở đó chờ. Một cô gái Thái đon đả đón Chiến và nói bằng tiếng Lào:- Chào ông! Tôi được chị Na Tha Von cử đến đón ông.Chiến gật đầu chào và lên xe. Xe chạy, cô gái hỏi:- Ông đã sang vùng này nhiều lần chưa?Chiến gật đầu:- Mỗi năm tôi cũng sang vài lần.- Ô, thế thì ông cũng thạo lắm rồi. Vậy tôi không phải giới thiệu gì nữa.Xe lao đi với tốc độ khá nhanh. Từ cửa khẩu lên khu Tam Giác Vàng chỉ hơn 60km nên xe chạy một giờ là tới. Xe chở Chiến lao lên ngọn đồi và đứng ở đây có thể nhìn thấy toàn cảnh khu vực Tam Giác Vàng.Na Tha Von mặc bộ đồ đen giản dị nhưng sang trọng đã ở trên đó từ lúc nào. Cô đứng chăm chú nhìn xuống doi cát hình lưỡi dao nổi lên giữa sông. Cách Na Tha Von chỉ 5 mét là hai gã vệ sĩ. Cả hai đều mặc đồng phục màu ghi sáng, lịch sự và sang trọng. Trông họ không có vẻ gì là vệ sĩ mà nom như những sinh viên. Mỗi người xách theo một chiếc cặp, giống như chiếc samsonai nhưng thực chất đó là những chiếc cặp có tác dụng chống đạn.Xe dừng, cô gái nhanh nhẹn chạy xuống mở cửa xe cho Chiến và chỉ về phía Na Tha Von đang đứng.Chiến lững thững đi tới và chào đủ nghe bằng tiếng Lào:- Chào Na Tha Von.Na Tha Von hơi quay đầu lại:- Chào ông Chiến.Chiến nói chuyện đưa đẩy:- Tôi thấy cô nhìn bãi đất được gọi là Tam Giác Vàng kia rất chăm chú, hẳn cô có ý tưởng gì chăng?Na Tha Von trầm ngâm:- Tôi rất thích lên đây ngắm nhìn bãi bồi đó. Ông trông, nó có giống một lưỡi dao mà mũi nhọn của nó chĩa vào bên Lào không?Chiến nói:- Vâng, tôi cũng rất thích ngắm lưỡi dao đó.Na Tha Von:- Nếu chính quyền Myanmar bán chỗ đất kia, tôi sẽ mua bằng mọi giá.Chiến cười:- Cô định xây cái gì ở đó?Na Tha Von:- Tôi sẽ xây một tòa nhà nhỏ hình kim tự tháp với ba mặt quay sang 3 nước Lào – Thái và Myanmar, mỗi mặt mang đặc trưng của mỗi quốc gia.Chiến cười:- Hóa ra cô Na Tha Von cũng lãng mạn ghê. Nhưng cô có biết là khoảng chục năm nữa, không ai đến du lịch nơi được gọi là Tam Giác Vàng này không?Na Tha Von quay ngoắt lại nhìn vào Chiến:- Sao ông lại nói thế? Tôi không tin.Chiến:- Cô có biết câu này không?Chiến chuyển sang nói tiếng Trung Quốc:- “Sơn danh bất tại cao, thủy linh bất tại thâm, tự hữu chủ giả”.Na Tha Von cười, nói ngay bằng tiếng Việt rất rành rọt:- “Núi nổi tiếng không phải vì cao, nước linh thiêng không phải vì sâu, mà vì có chủ…”. Hay lắm. Ý ông nói là Tam Giác Vàng này nổi tiếng là vì có chủ.Chiến chắp tay:- Bái phục, bái phục! Không ngờ cô lại giỏi cả chữ Hán lẫn chữ Việt.Mảnh đất được gọi là Tam Giác Vàng này nổi tiếng là vì có chủ, chủ của nó chết rồi, nhưng có một loại chủ khác…Na Tha Von hơi gật đầu đồng ý và nói bằng tiếng Việt khá rành rọt:- Đúng rồi. Người làm cho vùng đất này nổi tiếng là Khun Sa. Ông ta chết rồi, nhưng ảnh hưởng của ông ấy còn rất lớn… Tay chân của ông ta còn rải rác ở khắp các tỉnh Bắc Thái Lan và bên Myanmar. Mấy hôm nay, ông biết chuyện gì không?Hoàng Chiến lắc đầu:- Tôi không biết?- Lạ nhỉ. Một người như ông mà lại thờ ơ với thời cuộc ở Tam Giác Vàng. Tàn quân của Khun Sa bị Chính phủ Myanmar truy quét đã chạy ra bờ sông Mê Kông. Chúng có xuồng cao tốc, có điện thoại liên lạc qua vệ tinh, có trang bị cả súng B40, B41… Chúng vừa cướp một chiếc tàu của Trung Quốc, lấy sạch sẽ tiền, hàng… Ông chủ mới của vùng Tam Giác Vàng bây giờ là gồm rất nhiều ông chủ con. Những ông chủ con này tàn bạo, độc ác và thủ đoạn gấp trăm lần Khun Sa.Chiến gật đầu:- Tôi biết. Thật ra, Khun Sa trở nên quá nổi tiếng là vì ngòi bút của bọn nhà báo, còn với tôi Khun Sa rất xoàng. Nếu tôi có vùng đất như Khun Sa, tôi đã thành lập được vương quốc.Na Tha Von bật cười to rồi chợt im bặt:- Ông mắc bệnh hoang tưởng à? Ờ, mà thôi, với tuổi hơn 60 như ông rồi, cứ mơ mộng càng nhiều càng tốt!Hoàng Chiến từ lâu đã biết tiếng Na Tha Von và hai người cũng đã có vài lần gặp nhau, còn chuyện làm ăn thì chủ yếu qua các đệ tử. Họ gặp nhau và chưa khi nào bàn đến ma túy.Na Tha Von:- Ông có muốn đi vào thăm dinh Khun Sa một lát không?Hoàng Chiến suy nghĩ một lát rồi nói vẻ băn khoăn:- Nếu vậy phải hết cả ngày hôm nay.Na Tha Von hỏi:- Ông phải về trong ngày à?Chiến đáp:- Không, nhưng cũng không đi hết ngày mai.Chiến chợt trở nên dứt khoát:- Nhưng này, chả lẽ cô mời tôi sang đây chỉ để đi thăm nhà của Khun Sa?Na Tha Von cười:- Không ông ạ. Tôi mời ông sang là để cảm ơn ông và bàn với ông một việc lớn.Chiến ngạc nhiên:- Cảm ơn tôi? Vì cái gì vậy?Na Tha Von nói thong thả:- Về vụ thằng Xổm Đi. Nó chết đúng lúc quá. Nhưng phải công nhận nó là thằng hiếm có. Nhận tất cả về mình và không khai ra ai. Ông đã làm rất giỏi.Chiến hỏi:- Tôi tưởng cô không dính gì vào với nó chứ?Na Tha Von đáp:- Tôi thì không nhưng đàn em của tôi thì có đấy. Nó chết đi, ông chắc ngủ yên?Chiến nói:- Không. Bạn bè tôi ở Việt Nam ngủ yên hơn. Mà này, cô định bàn chuyện gì?Na Tha Von khoát tay:- Lên xe đi, rồi ta nói chuyện.
    ***
    Na Tha Von và Chiến đi một xe, còn hai vệ sĩ và cô gái lúc nãy đón Chiến đi một xe.Xe vừa chạy xuống hết chân đồi thì Na Tha Von có điện thoại di động. Cô nghe và nét mặt thay đổi rất nhanh. Rồi Na Tha Von dằn giọng:- Này, ông nghe đi.Chiến ngơ ngác cầm máy. Từ đằng kia có tiếng nói chậm rãi bằng tiếng Việt:- Ông Chiến à. Ông ném thằng Bội xuống sông tế cho thằng Xổm Đi sớm quá đấy.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Ngã ba Sala Phu Khun - một điểm nóng về vận chuyển ma túy ở Lào.

    Chiến bàng hoàng và không hiểu ai đang nói. Chiến hỏi:- Xin lỗi, tôi đang nói chuyện với ai đấy ạ?- Lão Phật gia ơi, ông không nên biết nhiều quá làm gì. Tôi nói để ông rõ, thằng Xổm Đi đã được hoãn tử hình rồi. Cho nên các ông tìm chỗ mà nấp đi. Sắp có bão đấy.Nói đến đấy người kia thô bạo cắt máy. Chiến nhìn Na Tha Von và khi thấy sự lo lắng hiện dần lên nét mặt của cô, Chiến bật cười.- Tưởng gì. Điều đó chứng tỏ người của tôi nắm thông tin quá dở.Na Tha Von nói với lái xe:- Quay về. Không đi vào dinh Khun Sa nữa.Rồi cô nói với Chiến:- Theo tôi ông nên về, tính toán lại vụ thằng Xổm Đi. Nếu chúng ta mất cái cầu nối ở Việt Nam thì phải thay đổi. Tôi mời ông sang lần này là muốn chúng ta cùng hợp tác sản xuất, đóng bánh hêrôin tại Lào. Nhưng tình hình này, phải thận trọng.Rồi Na Tha Von nhìn Chiến bằng ánh mắt nửa coi thường, nửa khinh bỉ:- Mà này, tại sao bọn đàn em ông lại gọi ông là “lão Phật gia” nhỉ. Tôi nghe nói lúc ông ném thằng Bội xuống sông, nó cũng gọi ông là lão Phật gia nhưng ông không động lòng.Chiến bắt đầu khó chịu:- Cô giỏi quá, sao cô biết được?Na Tha Von nói ngay:- Có gì đâu, cái Huyền của ông sợ quá, xin đầu quân cho bọn tôi rồi.Chiến chợt nổi nóng:- Này Na Tha Von, từ lúc nãy tới giờ cách ăn nói của cô làm tôi khó chịu lắm rồi đấy. Cô tưởng cô đứng trên đầu chúng tôi được hay sao?Na Tha Von cười khinh khỉnh:- Ô, sao ông lại bực mình. Lão Phật gia ơi, con đường từ Tam Giác Vàng về Việt Nam dài lắm và rất nhiều đèo dốc… Phải dựa vào nhau mới leo được dốc ông ạ.Chiến nhìn Na Tha Von và thấy khó chịu vô cùng vì cách nói năng kẻ cả, ngạo mạn của cô. Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, Chiến hiểu rằng mình còn phụ thuộc rất nhiều vào Na Tha Von và thế lực của cô ta là cực kỳ lớn ở vùng Tam Giác Vàng. Nghĩ thế, Chiến lại cười làm lành:- Tôi hiểu ý cô. Đúng là phải dựa vào nhau mới leo được dốc.
    ***
    Tại phòng hỏi cung, Thượng tá Minh và Hoàn đã hỏi cung Xổm Đi xong.Minh nói:- Anh Xổm Đi, hôm nay chúng tôi đánh giá cao sự hợp tác và thành khẩn của anh.Xổm Đi lo lắng:- Cán bộ ơi, tôi sợ lắm.Thượng tá Minh hỏi:- Anh sợ cái gì?Xổm Đi:- Thế nào bọn chúng cũng tìm cách giết tôi và có khi cả gia đình tôi.Thượng tá Minh động viên:- Tôi đã nói rồi, sẽ không kẻ nào động đến được người thân của anh. Còn ở đây, anh cứ yên tâm.Xổm Đi im lặng. Thượng tá Minh hỏi tiếp:- Anh Xổm Đi, anh biết một người Việt đang làm ăn ở Lào được gọi là “lão Phật gia” chứ?Xổm Đi chợt tái mặt và nói lắp bắp:- Thưa… thưa… thưa cán bộ… tôi… tôi có nghe nói là ở vùng Tam Giác Vàng có một người Việt rất giàu có, hay giúp đỡ mọi người, cho nên được gọi là “lão Phật gia”.(Xem tiếp kỳ sau)
    N.N.P (Theo Năng lượng Mới)

    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  9. #9
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 9)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 9)
    Tháng Bảy 10, 2011 Truyện dài kỳ
    Thượng tá Minh cùng Hoàn và một điều tra viên lên xe phóng như bay vào trại giam. Chiếc xe hú còi inh ỏi nhưng cũng phải vất vả khi đi qua những ngã tư đông đúc. Tại phòng cấp cứu của bệnh xá trại giam, các bác sĩ, y tá của trại đang cấp cứu cho Xổm Đi.
    Nguyễn Như Phong
    Thượng tá Minh quắc mắt nhìn Xổm Đi. Ánh mắt đe nẹt, dữ dội làm Xổm Đi sợ hãi. Hắn cúi mặt, nói thầm thì:
    - Dạ, có nghe nói là ông ta buôn hêrôin. Dạ, thưa cán bộ, tôi có biết ông ấy.
    Thượng tá Minh cười nhạt:
    - Không phải chỉ là biết mà anh còn là đệ tử tin cậy nhất của ông ta.
    Xổm Đi cúi đầu:
    - Dạ thế là cán bộ biết hết rồi, tôi cũng không giấu nữa.
    ***
    Tại phòng họp của Thượng tá Minh và Hoàn còn có Phó giám đốc Trúc, Thiếu tá Vũ Văn Tâm, Trung tá Vỹ là Phó phòng PC17 và bốn điều tra viên đều có cấp hàm đại úy, thiếu tá.Đại tá Trúc nói:- Các đồng chí đã nghe đồng chí Minh đọc quyết định thành lập Ban Chuyên án TGV-05 rồi. Ngày mai, có đoàn công tác của Cục Điều tra ma túy của Công an Lào cùng lãnh đạo Công an tỉnh Bò Kẹo, Luông Nậm Thà và Phong Sa Lỳ sang đây. Cũng chủ yếu là bàn với ta kế hoạch phối hợp triệt phá đường dây đưa ma túy từ Tam Giác Vàng về. Chắc chắn là các đồng chí bên Lào sẽ có rất nhiều thông tin về đường dây này.Thượng tá Minh đứng dậy:- Báo cáo Phó giám đốc, tôi đề nghị cho chuyển Xổm Đi đến một trại giam khác. Để Xổm Đi ở đây, tôi sợ không an toàn.
    Đại tá Trúc:
    - Ban giám thị trại giam đã cam đoan bảo đảm an toàn cho Xổm Đi.
    Thượng tá Minh:
    - Nhưng Ban giám thị không biết rằng có những cán bộ công an lại là đồng bọn của Xổm Đi và chắc chắn những người này đang mong ngày, mong đêm Xổm Đi bị xử bắn. Mà cũng chưa biết chừng, chính họ cũng đang âm mưu ám hại Xổm Đi.
    Đại tá Trúc hiểu ra. Anh nói giọng băn khoăn:
    - Tôi hiểu nỗi lo của đồng chí. Vậy theo đồng chí thì nên đưa Xổm Đi đến chỗ nào?
    Thượng tá Minh suy nghĩ và chợt thấy lúng túng. Đại tá Trúc nhận ra điều đó, anh nói:
    - Đưa về trại giam của Bộ thì xa quá, đi hơn nửa ngày mới tới. Đến nơi tạm giam của công an các huyện thì còn lo hơn.
    Thượng tá Minh:
    - Anh ạ, có một nơi mà theo tôi có thể an toàn hơn cả.Đại tá Trúc hỏi:- Ở đâu vậy?Thượng tá Minh:- Đưa vào khu nghỉ dưỡng của Công an tỉnh. Nơi ấy xa trung tâm, yên tĩnh, mùa này thì không ai đến nghỉ ngơi gì ở đó cả. Còn việc bảo vệ, theo tôi là không khó. Tất nhiên, có thể biến một phòng ngủ thành phòng giam…Đại tá Trúc gật đầu:- Được đấy. Anh làm đề xuất ngay đi. Việc này càng bí mật, càng tốt.
    ***
    Tại một quán cà phê nhỏ, nằm trong một ngõ nhỏ, kín đáo. Lê Văn Bá đang nói chuyện với Hải “AK”, một đối tượng hình sự có máu mặt.Lê Văn Bá hỏi:- Thế nào, việc anh giao cho chú sao rồi?
    Hải “AK” tự đắc:
    - Em đã nói với đại ca rồi. Thằng Hải này nếu đã ra tay thì không có việc gì không xong. Nhưng việc này quả là không đơn giản.
    Bá sốt ruột:
    - Chú nói ngay xem nào?
    Hải “AK”:
    - Thằng Xổm Đi đã chuyển giam ở khu D, phòng 2. Có hai thằng tự giác được ở cùng với mục đích là giám sát không để nó tự tử. Một thằng chuyên đi nhận cơm từ bếp. Thằng Xổm Đi đã được ăn tăng khẩu phần, 15 ngàn một ngày.
    Bá gật gù:
    - Tốt.
    Rồi Bá lấy ra một phong bì, đưa cho Hải:
    - Ba ngàn đô của chú mày đây. Nhưng đệ tử của chú liệu có quen biết gì thằng tự giác đi lấy cơm không?
    - Chúng là chiến hữu của nhau. Ngày xưa cùng ở Bang “Nước cống”.
    - “Nước cống”, bang gì mà tên quái gở thế?
    - À, chúng đặt ra quy định: Thằng nào muốn nhập bang, phải uống một bát nước cống.
    Bá cười phát sặc:
    - Khiếp, đến tởm.
    Rồi Bá nói tiếp:
    - Thôi, chú hiểu việc cần làm rồi. Anh không phải nói nhiều. Ba chục ngàn đôla, chú thấy thế nào?
    Hải “AK” cười cầu tài:
    - Đại ca ơi, em không dám mặc cả đắt rẻ với đại ca. Nhưng ông anh thấy cái giá mà chúng sẽ phải trả nếu việc bại lộ là gì rồi chứ?
    Bá nói:
    - Anh hiểu. Thôi, cứ tạm thế, anh sẽ có thưởng xứng đáng.
    Hải đáp:
    - Đại ca cứ yên tâm. Em hứa với đại ca là xong.
    Bá nói với vẻ rộng rãi:
    - Sớm một ngày, chú sẽ có thêm hai ngàn nữa. Lát nữa có người đưa các thứ cần thiết cho chú. Chú cứ ngồi đây, anh ra trước.
    Hải “AK” chào:
    - Dạ, ông anh về.
    Lê Văn Bá ra ngoài, lấy một chiếc máy điện thoại nhắn tin cho ai đó rồi vứt sim ngay xuống cống.
    Hải “AK” vẫn ngồi ở quán cà phê.
    Có một cô gái đến, cô ta nhìn Hải “AK” từ đầu đến chân rồi hỏi xấc xược:
    - Anh là Hải “AK”?
    Hải nhìn cô ta khinh khỉnh:
    - Vâng, tôi đây.
    Cô gái nói:
    - Dạ, có người gửi anh chiếc túi này.
    Nói xong, cô gái đặt chiếc túi xuống chân Hải rồi đi luôn. Hải mở túi ra xem thấy có mấy cọc đôla và một chiếc lọ nhỏ. Hắn đưa chiếc lọ lên ngắm nghía và cười nhạt.
    ***
    [Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Xe tải xếp hàng qua cửa khẩu Nậm Cắn từ Nghệ An sang Lào

    Đại tá Trúc, Thượng tá Minh và mấy cán bộ nữa, trong đó có Hoàn lên cửa khẩu đón cán bộ Công an Lào sang công tác.
    Ngay tại cửa khẩu, các cán bộ công an của hai bên ôm nhau, tay bắt mặt mừng rồi lên xe về trụ sở Công an tỉnh.
    Tại sân của Công an tỉnh, Đại tá Vượng đứng chờ đón đoàn cán bộ của Lào. Xe chở đoàn cán bộ Lào dừng, anh chạy ra mở cửa và nồng nhiệt đón mọi người.
    ***
    Tại phòng họp của PC17. Thượng tá Minh và các thành viên trong ban chuyên án đang nghe hai cán bộ điều tra chống ma túy của Bộ An ninh Quốc gia Lào báo cáo.
    Trung tá Hum Phăn, Phó cục trưởng, nói tiếng Việt rất giỏi.
    Anh nói:
    - Việc đồng chí Minh cho hoãn xử bắn Xổm Đi là rất đúng. Nếu Xổm Đi chết thì việc tìm ra đường dây này sẽ rất khó khăn. Hôm nhận được điện thoại khẩn của anh Vượng, chúng tôi đã bố trí người bảo vệ nhà Xổm Đi rồi. Các đồng chí có thể hoàn toàn yên tâm.
    Thượng tá Minh:
    - Nói thật với các đồng chí, chúng tôi lo nhất là về gia đình Xổm Đi. Bây giờ chúng tôi muốn các đồng chí báo cáo về tình hình buôn bán ma túy từ Tam Giác Vàng về Việt Nam.
    Trung tá Hum Phăn:
    - Thưa các đồng chí, bọn buôn ma túy từ Tam Giác Vàng qua Lào sang Việt Nam càng ngày hoạt động càng liều lĩnh, hung hãn. Qua vụ chúng phục kích để giải thoát cho tên Chen vừa qua làm hy sinh đồng chí Khăm Tăn, ta thấy chúng nguy hiểm thế nào. Hiện nay, theo tài liệu trinh sát thì chúng tôi được biết ở khu vực bắc Lào có một tên trùm, cầm đầu một đường dây rất lớn. Đó là tên Chiến, còn gọi là Chiến “què” hay “lão Phật gia”. Hoàng Chiến năm nay đã hơn 60 tuổi, xưa kia là bộ đội tình nguyện Việt Nam, chiến đấu ở Phong Xa Lì, U Đom Xay và Luông Pha Băng. Năm 1972, Chiến bị thương và lạc đơn vị. Được bà con Lào che chở và cứu chữa, Chiến khỏi vết thương. Nhưng Chiến đã yêu một cô gái Lào tên là Xao Nọi và năm 1974 thì họ cưới nhau. Đến năm 1977, Chiến dời nhà từ U Đom Xay xuống Bò Kẹo và sống bằng nghề buôn gỗ. Bà Xao Nọi bị chết trong một lần đi rừng và ngã xuống núi. Hiện nay, Chiến sống với một cô gái Việt Nam mới hơn 30 tuổi. Sau này, Chiến lập doanh nghiệp buôn bán, chế biến gỗ, xây dựng cầu đường. Chiến buôn ma túy từ bao giờ, chúng tôi chưa biết. Cũng không rõ đường dây này hoạt động thế nào, thủ đoạn của Chiến ra sao, nhưng qua một số vụ buôn bán ma túy mà chúng tôi phá được gần đây thì các đối tượng đều nói về Chiến với thái độ kính nể và khiếp sợ.
    Thượng tá Minh:
    - Chúng tôi cũng có nhiều tài liệu nói về tên Chiến. Lần này các đồng chí sang đây chúng ta phải phối hợp tốt với nhau triệt phá đường dây này.
    Trung tá Hum Phăn nói với vẻ băn khoăn:
    - Chiến là người rất có thế lực ở một số tỉnh bắc Lào, bởi lâu nay Chiến nổi tiếng là người hay tham gia vào các hoạt động xã hội từ thiện, và giúp đỡ người khác. Vừa rồi, có một đơn vị công an huyện được Chiến tặng hẳn cho một chiếc ôtô, rồi Chiến còn xây tặng chính quyền huyện một trường học và nhà trẻ. Vì thế, tôi nghĩ nếu chúng ta điều tra không khéo thì sẽ bị lộ.[Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Dấu tích chiến tranh ở thị trấn Phôn Sa Vẳn (Xiêng Khoảng)

    Thượng tá Minh:
    - Chúng tôi cũng đã nghĩ tới điều đó. Nhưng nếu chúng ta làm tốt công tác giữ bí mật, chắc chắn chuyên án sẽ thành công.
    Trung tá Hum Phăn:
    - Có khi các đồng chí phải cử trinh sát sang cùng chúng tôi… Nếu chúng ta có người xâm nhập được vào tổ chức của chúng thì mới có thể nắm chắc được hoạt động của chúng.
    Thượng tá Minh:
    - Vâng, nếu được như thế thì tốt quá.
    Chiếc điện thoại trên bàn họp réo chuông. Thượng tá Minh cầm máy, rồi nói với mọi người:
    - Xin lỗi các đồng chí. Có người gọi đến máy này thường là việc không vui.
    Thượng tá Minh cầm máy:
    - Alô! Tôi, Minh xin nghe đây ạ… Vâng!… Anh nói to lên… Thế à? Tôi đến ngay.
    Minh buông máy, nói gấp gáp:
    - Thưa các đồng chí, trong trại giam cho biết tin: Xổm Đi tự nhiên bị đau bụng… như kiểu bị ngộ độc. Hiện đang cấp cứu, nhưng rất nặng. Chúng ta phải đến đó ngay.
    ***
    Thượng tá Minh cùng Hoàn và một điều tra viên lên xe phóng như bay vào trại giam. Chiếc xe hú còi inh ỏi nhưng cũng phải vất vả khi đi qua những ngã tư đông đúc.
    Tại phòng cấp cứu của bệnh xá trại giam, các bác sĩ, y tá của trại đang cấp cứu cho Xổm Đi.
    Bác sĩ trạm trưởng nói:
    - Anh ta bị nôn, đau bụng quằn quại, nôn ra máu, trụy tim mạch và tụt huyết áp… chúng tôi đã cho rửa ruột và hiện đang truyền dịch điện giải.
    Minh hỏi ngay:
    - Có giữ lại những thứ anh ta nôn ra không?
    Bác sĩ:
    - Có ạ. Chúng tôi được thông báo về đối tượng này nên rất thận trọng.
    Minh hỏi lo lắng:
    - Liệu có qua được không?
    Bác sĩ băn khoăn:
    - Theo tôi, nên đưa lên bệnh viện tỉnh. Còn tình hình này, theo tôi là khó…
    Thượng tá Minh hỏi:
    - Từ lúc anh ta bị cho đến lúc đưa xuống đây là bao lâu?
    Bác sĩ đáp:
    - Khoảng 1 tiếng anh ạ.
    Minh hỏi:
    - Sao lâu thế?
    Bác sĩ:
    - Anh ta bị sau bữa cơm trưa. Nhưng lúc đầu, cứ nghĩ đau bụng do cảm, thế là hai thằng phạm tự giác đi ra đánh gió… Sau thấy người cứ lạnh dần mới kêu lên.
    Minh lại hỏi:
    - Bây giờ đưa đi bệnh viện tỉnh có được không?
    Bác sĩ trạm trưởng:
    - Tôi sợ chết dọc đường anh ạ. Thôi, chúng ta chờ thêm nửa tiếng nữa.
    Minh dặn Hoàn:
    - Hai cậu ở đây trông nom Xổm Đi. Tôi lên gặp giám thị.
    Minh chạy lên buồng giám thị thì đã thấy hai tù tự giác được gọi lên, đang ngồi run sợ.
    Một cảnh sát hỏi:
    - Trưa nay, ai đi lấy cơm cho Xổm Đi?
    Một tên đứng dậy:
    - Thưa cán bộ, cháu ạ.
    Thượng tá Minh:
    - Kể cho tường tận từ lúc lấy cơm cho tới lúc ăn xem nào.
    Phạm nhân tự giác đi xuống nhà bếp cách buồng giam không xa. Một phạm nhân phát cơm đưa cho anh ta ba xuất ăn. Mỗi suất một bát cơm to, mấy miếng đậu phụ kho với thịt mỡ, bát canh rau lõng bõng… Riêng suất của Xổm Đi bát canh lại có mấy miếng xương lợn. Anh ta mang cơm về. Vừa ra khỏi bếp thì có một người mặc áo tù, nhưng cũng là tù tự giác đứng ở một chỗ khuất, gọi:
    - Ê, Toàn “bụi”!
    Phạm nhân lấy cơm tên Toàn dừng lại:
    - Tiến “hủi” à? Mày làm gì thế?
    Tiến “hủi” đến:
    - Hút thuốc không?
    Toàn đồng ý ngay:
    - Hút quá đi chứ. Thế mà còn hỏi – Toàn nói xong, để ngay cơm xuống đất. Tiến rút trong túi áo ra điếu ba số, đưa cho Toàn rồi bật lửa cho toàn châm.
    Tiến hỏi:
    - Mày lấy cơm cho bọn nào mà khá thế này? – Toàn ngồi xuống, dòm dòm và nói:
    - Lại còn có một bát canh xương.
    Toàn vẫn gân cổ rít thuốc và nói phào phào:
    - Phạm đặc biệt đấy.
    - Thằng nào vậy?
    - Mày không biết à, thằng Xổm Đi, người Lào. Nó được ăn ngon hơn vì sắp bị bắn. Hôm nọ đưa đi rồi, nhưng cấp trên bảo hoãn mấy ngày.
    Tiến vẫn nhìn chăm chú, nhưng đã thò tay vào túi áo.
    Tiến nói lơ đãng:
    - Canh này ngon nhỉ, có cả chân giò chúng mày cứ ăn, nó chả dám nói đâu.
    Toàn lắc đầu:
    - Đừng đùa… Ăn ké của nó, quản giáo biết là toi ngay.
    Thừa lúc Toàn đang ngửa cổ rít thuốc, Tiến lấy gói bột thả vào canh của Xổm Đi rồi đứng dậy:
    - Thôi, tao đi đây – nói xong Tiến đi luôn.
    Toàn cũng rít hết điếu thuốc rồi bê khay cơm về phòng giam. Trong phòng giam, Toàn lấy bát cơm, canh và bát đậu kho thịt cho Xổm Đi. Rồi chúng lấy ruốc được gia đình tiếp tế, bỏ vào bát cơm, mỗi người một ít.
    - Đây, ông ăn đi. Suất của ông hơn bọn tôi mấy miếng xương.
    Xổm Đi cười hiền lành:
    - Cùng ăn chung đi.
    Nói xong Xổm Đi gắp xương bỏ sang bát cho Toàn và một tên nữa.
    Hai đứa trả lại. Toàn nói:
    - Ăn xương này cho đau răng. Không khéo có tí thịt nào, bọn ở bếp đã gặm hết rồi. Ông cứ ăn đi, bọn tôi ăn của ông dù chỉ một thìa canh, quản giáo túm được, có mà đi lao động ốm xác.
    Xổm Đi cười và bỏ bát canh lên uống một hơi hết nửa bát.
    Bữa cơm xong, cả bọn để khay bát ra ngoài rồi lăn ra ngủ. Đang ngủ say, bỗng Xổm Đi lồm cồm bò dậy, ôm bụng kêu:
    - Ối, đau quá… sao đau thế.
    Phạm nhân Toàn quát:
    - Ông đau thì cũng im đi. Để tôi ngủ đã.
    Thấy chúng nổi nóng, Xổm Đi vội nghiến răng chịu đau và ôm bụng thở dốc từng hồi. Rồi Xổm Đi lồm cồm bò ra chỗ đi vệ sinh và nôn.
    Gã phạm nhân kia mở mắt, thấy Xổm Đi như vậy liền vội vàng chạy ra và khi thấy Xổm Đi mặt tái nhợt, người lạnh toát, mắt đờ đẫn, gã vội chạy ra ngoài cửa kêu:
    - Cán bộ ơi! Cấp cứu… cấp cứu!
    (Còn tiếp…)(Theo Năng lượng Mới)

    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks

  10. #10
    Đại tổng quản

    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Giới tính
    Nam
    Đai sử dụng:
    Đai Đỏ
    Bài gửi
    13.373
    Say 'Thank You!' for this post. :
    0 For This Post
    366 Tổng số

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 10)

    Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 10)
    Tháng Bảy 12, 2011 Truyện dài kỳ
    Tại phòng họp của giám thị trại giam. Ba cảnh sát bảo vệ gác cổng và một cán bộ quản giáo tên là Thuộc có trách nhiệm trông đám tù tự giác đang ngồi. Nét mặt ai cũng lộ vẻ lo sợ.
    Nguyễn Như Phong
    Thượng tá Minh tóm cổ phạm nhân Toàn lôi dậy:
    - Anh nghe đây. Từ lúc lấy cơm đến lúc về phòng có dừng lại ở đâu không?
    Toàn run rẩy, lắp bắp:
    - Dạ… dạ, không ạ… À, có!
    Minh quắc mắt:
    - Có hay không?
    Toàn ấp úng:
    - Dạ… có.
    Minh nghiêm giọng:
    - Gặp ai?
    Toàn run sợ nói:
    - Dạ, cháu gặp thằng Tiến “hủi”.
    Minh hỏi tiếp:
    - Gặp bao lâu.
    Toàn ấp úng:
    - Dạ, nó cho điếu thuốc rồi cháu đi luôn.
    Thượng tá Minh hỏi dồn:
    - Nó có nhìn hay hỏi gì về khay cơm không?
    Toàn tái mặt:
    - Dạ… có!
    Thượng tá Minh bảo một giám thị:
    - Đồng chí đưa ngay tên Tiến lên đây.
    Trong lúc mọi người đang tiếp tục hỏi Toàn thì một cán bộ quản giáo hớt hải chạy vào:
    - Báo cáo thủ trưởng, không tìm thấy Tiến “hủi” ạ.
    Tại phòng họp của giám thị trại giam. Ba cảnh sát bảo vệ gác cổng và một cán bộ quản giáo tên là Thuộc có trách nhiệm trông đám tù tự giác đang ngồi. Nét mặt ai cũng lộ vẻ lo sợ.
    Trung tá giám thị nét mặt hầm hầm:
    - Thằng Tiến ra khỏi trại như thế nào?
    Một thiếu úy:
    - Báo cáo anh, lúc gần 11giờ thì chúng em thấy nó ra cổng. Vì nó là phạm tự giác, vẫn thấy nó được cán bộ quản giáo sai ra ngoài đi mua đồ, nên chúng em cho nó đi…
    Tiến “hủi” bỏ thuốc độc vào bát canh của Xổm Đi xong liền thong thả đi về phòng giam. Hắn thay chiếc áo tù bằng chiếc áo sơ mi rồi cầm tờ 100 ngàn vào tay và lững thững đi ra cổng. Ra tới cổng, hắn lễ phép nói với anh thượng sĩ:
    - Cán bộ cho em ra ngoài một tý.
    - Anh đi đâu đấy?
    Hắn giơ tờ 100 ngàn lên:
    - Cán bộ Thuộc sai em ra mua chiếc thẻ nạp cước điện thoại. Hôm nay Viettel có khuyến mãi trăm phần trăm.
    Anh thiếu úy đứng trong phòng gác, thò đầu ra:
    - Tiến “hủi”, ai sai anh đi?
    - Dạ, cán bộ Thuộc ạ. Không tin, cán bộ cứ hỏi cán bộ Thuộc.
    Anh thiếu úy hỏi:
    - Anh có số máy của anh Thuộc không?
    Tiến “hủi” liến thoắng:
    - Ôi, làm sao em lại có được ạ. Hay thôi, cửa hàng bán sim, thẻ ngay bên kia, cán bộ nào chạy ù sang mua hộ em…
    Anh thiếu úy quát:
    - Thằng này láo! Tao lại đi làm chân sai vặt cho mày à! Đi ra mua nhanh lên.
    Nói xong, anh thiếu úy quay lại, cằn nhằn với một trung sĩ:
    - Mấy ông quản giáo này cứ lạm dụng mấy thằng tự giác để sai vặt. Cứ sai nó đi thế này, vô phúc nó mà trốn mất thì lại khổ.
    Tiến “hủi” ba chân bốn cẳng chạy vào cửa hàng bán sim điện thoại cách cổng trại giam chỉ hơn hai trăm mét. Đó là một cửa hàng khá lớn và đang đông khách.
    Hắn vào một bên cửa và nhìn quanh quất. Đúng lúc đó, một chiếc xe chở hai người phóng đến, còi ba tiếng. Tiến “hủi” lẻn ra cửa bên và gã ngồi sau xe lui lại, Tiến ngồi lọt thỏm vào giữa, chiếc xe lao vụt đi.
    Chiếc xe lao đi rồi rẽ vào một ngõ lớn. Xe dừng lại trước một chiếc ôtô bảy chỗ đã nổ máy chờ sẵn. Tiến “hủi” nhảy xuống và lên xe. Ngay ở trong xe, hắn thay quần áo
    Còn ở cổng trại giam. Một tốp ba cảnh sát khác ra thay gác. Một thiếu úy ra thay gác nói:
    - Về ăn cơm thôi. Hôm nay cơm ngon lắm. Có cá kho với dưa.
    ***
    [Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Tác giả gặp con gái Xiêng Phênh, cô bị bắt vì tội buôn ma túy tại trại giam Phôn Thăn (Lào)

    Vừa lúc đó, một cán bộ y tá của trại vào, gặp Minh, anh nói với vẻ tươi tỉnh:
    - Báo cáo anh, huyết áp của nó tăng rồi ạ. Mắt có phản xạ và nhịp tim đã ổn định, nhưng vẫn rất thấp. Nó thoát chết rồi anh ạ…
    Thượng tá Minh vội hỏi:
    - Đồng chí có chắc không?
    - Dạ, chắc chắn. Nó thoát chết rồi. Chỉ chậm mười phút nữa là hết cứu.
    Thượng tá Minh nói quyết đoán:
    - Đồng chí chạy ngay về trạm, nói với mọi người phải tuyệt đối bí mật về việc này. Hãy nói là thằng Xổm Đi không qua được.
    Anh cán bộ y tế vội chạy đi. Minh lấy điện thoại di động gọi cho giám đốc:
    - Báo cáo anh, tôi, Minh đây ạ… Vâng, anh yên tâm, tôi xin đề xuất với anh…
    Nói chuyện với giám đốc vài phút, Minh quay vào nói với mọi người:
    - Xổm Đi chết rồi. Các đồng chí tổ chức truy lùng ngay tên Tiến “hủi”.
    ***
    Giám đốc Vượng triệu tập khẩn cấp cuộc họp với giám thị trại giam là Trung tá Hoạt; Trưởng phòng PC14 là Thượng tá Mỹ, Trưởng phòng PC17 là Thượng tá Minh.
    Giám đốc Vượng nói gay gắt:
    - Không nghi ngờ gì nữa. Xổm Đi đã bị đầu độc. Tôi yêu cầu phòng kỹ thuật hình sự khẩn trương khám nghiệm tử thi, tìm ra nguyên nhân chết của Xổm Đi, phòng PC14 và trại giam tổ chức truy lùng tên Tiến. Thanh tra pháp luật của Công an tỉnh làm việc với trại giam, làm rõ trách nhiệm ai đã để cho mang thuốc độc vào trại? Rồi tại sao thằng Tiến lại trốn thoát… Việc canh gác, bảo vệ làm như thế à? Trước mắt, tạm đình chỉ công tác Đội trưởng Đội Quản giáo khu D, và anh nào trực ca. Cho cách ly toàn bộ số phạm nhân tự giác có liên quan tới chỗ Xổm Đi.
    Giám đốc ngừng một lát, ánh mắt ông quét qua từng người sắc lạnh:
    - Các đồng chí phải biết rằng, việc Xổm Đi chết sẽ gây ra cho chúng ta rất nhiều rắc rối, mặc dù hắn đang chờ thi hành án tử hình. Sau khi khám nghiệm tử thi, các đồng chí cho đem thiêu ngay. Đồng chí Minh chịu trách nhiệm giám sát việc khám nghiệm tử thi, thiêu xác… Phải làm cho thật đúng luật định. Mời cả Viện Kiểm sát và Tòa án cùng tham gia. Tôi ngờ rằng sự việc không chỉ dừng lại ở cái chết của Xổm Đi.
    Trung tá Hoạt, đứng lên, nói thành khẩn:
    - Báo cáo giám đốc, việc Xổm Đi bị đầu độc và thằng Tiến trốn trại, trách nhiệm đó, tôi xin gánh chịu. Chúng tôi hứa sẽ cùng với chỗ anh Mỹ đây truy lùng bằng được tên Tiến. Và sau đó, tôi xin chịu bất cứ hình thức kỷ luật nào…
    - Thôi thôi ! – Giám đốc Vượng giơ tay ngăn lại – Bây giờ chưa phải là lúc xét kỷ luật. Các anh triển khai nhanh lên, kẻo không khéo thằng Tiến cũng đang “bị tai nạn giao thông” ở chỗ nào đó.
    Thế rồi không chờ mọi người có ý kiến thêm, giám đốc phẩy tay:
    - Các đồng chí về triển khai ngay. Riêng đồng chí Minh và đồng chí Trúc ở lại. Tôi có việc cần trao đổi.
    ***
    Chờ cho mọi người về hết, Đại tá Vượng nói thẳng thừng với Minh và Đại tá Trúc:
    - Việc chúng liều lĩnh đầu độc Xổm Đi chứng tỏ một điều rằng: Những lời khai mới của Xổm Đi là có cơ sở, và chúng đang rất hoảng sợ. Một điều nguy hiểm nữa là đồng bọn của chúng nằm ngay trong nội bộ của chúng ta, cho nên chắc chắn chúng đang theo dõi ta từng đường đi nước bước. Vì vậy việc giữ được bí mật cho Xổm Đi có ý nghĩa quyết định tới sự thành bại của chuyên án. Các đồng chí có mưu kế gì không?
    Đại tá Trúc:
    - Báo cáo anh, giữ bí mật cho Xổm Đi rất khó bởi vì thế nào bọn chúng cũng trinh sát lại chúng ta, không biết chừng giờ này chúng đang có người xác minh xem Xổm Đi có chết thật hay không, và xác đang để ở đâu.
    Thượng tá Minh:
    - Đúng vậy hai anh ạ. Tôi cũng đang nghĩ nát cả óc mà chưa tìm ra được cách giải quyết.
    Vừa lúc đấy, máy điện thoại bàn của Giám đốc Vượng réo vang.
    Ông hơi nhăn mặt vì chuông điện thoại làm ngắt mạch suy nghĩ. Ông chậm chạp cầm máy:
    - Alô, tôi Vượng xin nghe đây.
    Từ đầu giây đằng kia, có tiếng nói oang oang:
    - Báo cáo Giám đốc, em là Phú, Đội trưởng Đội cứu nạn đây ạ.
    Nghe nói thế, giám đốc hơi tươi nét mặt:
    - Chào anh bạn. Sao hôm nay gọi giám đốc thế này, chắc có chuyện gì đột xuất chăng?
    - Báo cáo giám đốc, Đài Truyền hình Vì An ninh Tổ quốc của Bộ đang làm một phóng sự về công tác cứu hộ, cứu nạn của công an tỉnh. Ngày mai sẽ dựng lại cảnh tìm xác người dưới con tàu đắm hồi tháng trước, họ muốn có một số hình giám đốc có mặt tại hiện trường chỉ đạo ạ.
    Giám đốc Vượng:
    - Thôi, mời Trưởng phòng là được rồi, tôi ngại làm “diễn viên” lắm.
    - Báo cáo anh, nhưng sự thực là hôm đó, anh có mặt suốt buổi, chỉ đạo và động viên anh em…
    Đại tá Vượng nói khó chịu:
    - Thì đó là trách nhiệm của tôi mà. Thôi, nếu sáng mai tôi họp Thường vụ Đảng ủy Công an tỉnh xong sớm thì tôi ra. Khoảng 10 giờ 30 phút. Thế nào, mấy hôm nay, công việc có gì vất vả không?
    Tiếng của Phú:
    - Báo cáo giám đốc, không có gì ạ. À, có ạ! Trưa nay chúng em phải lặn, mò được xác một người dưới sông.
    Đại tá Vượng hỏi:
    - Ở đâu?
    - Dạ, ở dưới đoạn sông xã Hòa Phú anh ạ. Một người đàn ông, khoảng hơn 30. Nhưng không có giấy tờ gì cả. Theo vài nhân chứng thì anh ta nhảy cầu tự tử.
    Tự dưng một tia sáng lóe lên trong đầu Đại tá Vượng. Ông hỏi dồn:
    - Anh đã làm báo cáo chưa? Xác hiện nay ở đâu?
    Đội trưởng Phú trả lời:
    - Dạ… dạ! Báo cáo Giám đốc, đang chuẩn bị mời khám nghiệm… nhưng…, em xin lỗi , chưa kịp báo cáo ạ. Còn xác thì tạm để ở nhà lạnh của bệnh viện huyện.
    Giám đốc Vượng nói ngay:
    - Đồng chí chờ tôi mười phút. Tôi sẽ gọi lại ngay. Nhưng trong lúc này, tuyệt đối không được nói với bất cứ ai là vừa gọi điện nói chuyện với tôi về các xác đó nhé. Nhớ đấy!
    Tiếng Đội trưởng Phú ấp úng:
    - Dạ… có chuyện gì…. dạ!
    - Đồng chí không nên hỏi lại. Chấp hành đi. Tuyệt đối không nói cho bất cứ ai.
    Nói xong, Giám đốc Vượng cúp máy. Ông quay sang hai người:
    - Này, có chuyện hay đây. Đội cứu hộ cứu nạn vừa vớt một cái xác mà chưa tìm ra danh tính… Vậy có nên cho cái xác đó cái tên Xổm Đi không nhỉ?
    Cả Đại tá Trúc và Thượng tá Minh mắt sáng lên và họ hiểu ngay ý định của giám đốc.
    Thượng tá Minh:
    - Nếu làm cho đồng bọn bên ngoài tin được là Xổm Đi chết thật thì quá hay. Xin giám đốc để việc này cho tôi.
    Đại tá Vượng:
    - Tất nhiên là cậu phải làm rồi. Các bước như thế nào, cậu xuống trao đổi trực tiếp với Đội trưởng Phú. Trước mắt phải bí mật đưa cái xác về bệnh viện tỉnh. Bố trí lực lượng ngoại tuyến và trinh sát quanh nhà xác và cả nơi sẽ hỏa thiêu nữa. Nếu phát hiện ra đồng bọn của chúng, phải bám theo, nhưng không được làm động.
    ***
    [Chỉ thành viên mới nhìn thấy links. ] Cổng chào Chiến Thắng ở Viên Chăn

    Tại sân Công an tỉnh, Thượng tá Chương gặp Bá vừa đi đâu về.
    Bá cười tươi tỉnh:
    - Ông anh có thể yên tâm ăn ngon ngủ kỹ rồi.
    Chương lạnh lùng:
    - Mày cứ liệu cái mồm đấy. Có chắc không?
    Lê Văn Bá nói:
    - Sao lại không chắc. Bây giờ anh cứ lên gặp giám đốc mà xem… Em cho đệ tử theo dõi chặt bệnh viện.
    Chương vẫn chưa yên tâm:
    - Tao phải nhìn thấy lọ xương của nó thì mới tin. Mà mày chớ có xuất đầu lộ diện. Đừng đùa với ông Minh.
    Nói xong, Chương đi thẳng lên trên phòng làm việc của giám đốc.
    ***
    Chương gõ cửa phòng thư ký của Giám đốc. Đại úy Hùng, thư ký của Giám đốc ra mở cửa:
    - Anh Chương à.
    - Giám đốc đang làm gì đấy?
    Hùng nhìn Chương, thở dài:
    - Vừa họp xong. Anh muốn gặp à?
    - Ờ, anh có chút việc. Cho anh gặp giám đốc đi.
    Hùng nói:
    - Sếp đang nổi nóng vì vụ tử tù chết đấy. Theo em, nếu không phải là chuyện gấp, nên để lúc khác.
    Chương:
    - Cũng định vào hỏi sếp tình hình vụ ấy thế nào? Nhưng chủ yếu là báo cáo với sếp về tình hình giá vàng mấy ngày nay
    Hùng nói luôn:
    - Lạ quá anh nhỉ? Chả bao giờ em thấy giá vàng lại “đánh võng” như mấy ngay nay. Sao mà nó lên xuống hàng giờ được chứ?
    Chương hào hứng:
    - Này, về nhà bảo vợ, có ít vàng nào thì cứ cất thật chặt. Chớ có mà đem mua bán lúc này, mất toi đấy. Bọn sàn vàng nó đang làm giá ảo để lừa người dân không biết gì…
    Hùng:
    - Bố mẹ em chia thừa kế cho các con, chả có mảy vàng nào, em là con út, được ngàn mét vuông đất. Thế là hết.
    Chương trố mắt:
    - Ngàn mét?
    Hùng nói tỉnh không:
    - Vâng, ngàn mét. Em khai trong báo cáo tài sản đàng hoàng. Bố mẹ em có gần ba ngàn mét ở cạnh khu công nghệ cao. Ông bà hiến cho trường mẫu giáo gần một ngàn mét vuông. Còn lại chia cho các con. Em là út, được nhiều nhất. Ông cả chỉ được năm trăm mét thôi.
    Chương thắc mắc:
    - Sao con cả lại được ít?
    Hùng cười hì hì:
    - Bố mẹ em bảo, ông cả nhà em, là giám đốc doanh nghiệp tư nhân, có trong tay hàng ngàn tỉ đồng, cho nên chỉ được ít. Còn em làm công an, phải cho nhiều, vì nếu túng thiếu quá thì còn có cái bán đi mà sống, kẻo lại đi ăn hối lộ thì hỏng người.
    Chương tấm tắc:
    - Các cụ tâm lý thật. Có ngàn mét đất, cậu có khối tiền.
    - Hôm nọ có người cứ đến vật nài em bán cho. Ông ta trả ba chục tỉ đồng.
    - Ối giời… Cậu là tỉ phú rồi. Thôi, cho tôi gặp giám đốc đi.
    Hùng ngần ngừ:
    - Sếp vừa họp xong, đang mệt đấy. Mà cũng để sếp nghỉ một lát cho nguôi cơn đi. Anh không biết lúc nãy sếp nổi giận thế nào đâu. Lâu lắm rồi em mới lại thấy. Cách đây bốn năm, một lần sếp nổi nóng vì vụ quân cảnh sát cơ động đi tuần đêm đánh người vô cớ và đến lần này… Chuyến này, chắc khối anh bay chức.
    (Còn tiếp)
    (Theo Năng lượng Mới)

    Bạn lunchu_m hãy tuân thủ nội quy của diễn đàn -Đừng hỏi vì sao bị banned-Bị del nick!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
    Thanks


+ Trả lời bài viết

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đang đọc chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình